Share Status
Email


Tiêu đề


Nội dung Status





Vì yêu xa nên anh muốn bù đắp tình cảm cho em ấy :))

Đừng quá vội vàng đánh giá về một ai đó!
Mình k54 đã ra trường và đi làm, hiện đang sống nhờ nhà của anh họ mình. Anh em mình đều là dân tỉnh lẻ lên HN học rồi làm việc, sinh sống ở đây luôn.Ông anh mình sn 87, hơi thấp (1m65) nhưng khuôn mặt khá đẹp trai, giỏi, năm nay 30t, đã tự mua được căn nhà 4 tầng nho nhỏ ở HN nhưng chưa có xe ô tô, công việc cũng như thu nhập khá ổn. Gia đình ông ý ở quê thì cũng làm nông, chăn nuôi, trồng trọt bình thường. Và hiện tại thì anh mình đang yêu một em gái sn 96 học trong SG (gia đình em ấy cũng ở trong đó luôn).

Anh mình và em gái kia yêu nhau tới giờ chắc cũng tầm được 1 năm. 2 người quen biết nhau qua sự giới thiệu của họ hàng người thân. Tuy gia đình em ấy ở trong SG nhưng ông bà và người thân thì vẫn sống ngoài quê (2 người cùng quê). Vì thế lúc anh mình tán đổ được em kia thì ông bà và 2 bác của mình rất vui. Tại chấm ngay từ đầu rồi.

Yêu nhau được tầm 3 tháng thì anh mình book vé máy bay cho em kia ra HN chơi, nhân tiện dẫn về quê ra mắt gia đình họ hàng luôn. Sau đợt đấy 2 bác mình ưng lắm, tính ngay chuyện hỏi cưới sau khi em ấy ra trường.Riêng mình lúc mới gặp thì cũng khá ưng. Em ấy xinh xắn trắng trẻo, cao tầm 1m6, giọng nói rất nhẹ nhàng. Dáng vẻ khá là tiểu thư. Hơi ít nói nhưng nói năng rất lễ phép và ngoan. Lại biết nội trợ, nấu ăn cũng ngon. Cũng mừng cho anh.

Sau đấy cứ đều đặn tầm 1 tháng là em kia lại ra HN chơi vài ngày rồi về lại SG. Tất cả mọi chi phí vé máy bay, đi chơi, ăn uống, sắm đồ các kiểu đều là anh mình chi cả (chỗ ở thì ở luôn nhà anh). Tất nhiên anh mình làm ra tiền còn em ấy đang đi học và anh lại là đàn ông con trai thì làm như thế cũng đúng thôi nhưng sau này mình mới phát hiện ra tháng nào anh mình cũng chuyển khoản 10tr cho em ấy chi tiêu. Thậm chí có tháng còn hơn thì mình cảm thấy rất khó chịu và khó chấp nhận.

Gia đình em ấy trong SG cũng thuộc dạng khá giả. Em chẳng thiếu thốn thứ gì. Trong khi anh mình mặc dù cũng khá đầy đủ rồi nhưng cũng không nên vung tiền cho người yêu như thế. Mình nói anh thì anh bảo là yêu xa, muốn bù đắp tình cảm cho em ấy. Mình nói anh như thế là chiều hư người yêu thì anh bảo mình đừng quá quan trọng chuyện tiền bạc. Từng đấy tiền hay hơn thì anh cũng không tiếc. Mình giận, ngày xưa anh yêu bạn của mình anh không hề như vậy. Thậm chí anh còn khá vô tâm và hời hợt với cô bạn của mình. Không chút galang, ít khi chiều chuộng. Mình nghĩ liệu có phải gia đình em ấy quyền quý, em ấy xinh đẹp, lại nhỏ tuổi hơn anh mình rất nhiều nên anh mình mới nâng như nâng trứng thế không?? Hay là vì người yêu cũ của em ấy giàu có, yêu thương chiều chuộng em ấy nên anh mới cố cho bằng người ta?

Sau vụ đấy, lúc em ấy ra mình không còn mặn mà chị chị em em gì nữa. Hôm sau khi em ấy về lại SG, mình đã bị anh mắng cho 1 trận nên thân vì thái độ với em ấy. Anh bảo mình làm em ấy buồn và anh không muốn sắp về chung một nhà mà tình cảm chị em trong nhà lại lạnh nhạt như thế. Anh cũng không muốn mình nghĩ em ấy yêu anh là vì tiền chứ không phải vì tình cảm. Mình hỏi lý do thì anh bảo anh rất tin tưởng em ấy và tin lựa chọn của anh là đúng.

Bẵng đi 1 thời gian, bố mình bị ốm phải ra HN chữa trị. Bố phải phẫu thuật thay van tim và chi phí phẫu thuật cũng như nằm viện, thuốc thang các thứ lên tới gần 150 triệu. Gia đình mình cũng không khá giả gì, mình ra đi làm được 2 năm rồi nhưng tiền tiết kiệm cũng gửi hết về nuôi 2 đứa em ăn học. Đợt này xui thay ông anh lại vừa góp vốn làm ăn với bạn nên chỉ còn gần 50tr để đưa mình mượn.


Đang tính về quê vay mượn thêm họ hàng nốt số còn lại còn thiếu thì tin nhắn từ ngân hàng tới báo vừa được chuyển 70tr vào tài khoản. Và 1 tin nhắn nữa cũng tới với nội dung như này. "Em nghe nói chú bị ốm cần tiền chữa trị. Em mới chuyển tiền qua tk cho chị, chị đã nhận được chưa ạ? Tiền này là của anh N gửi em giữ bữa giờ chứ không phải của em đâu chị ạ. Nên chị cứ nhận và lo cho chú đi ạ. Cho em gửi lời hỏi thăm tới chú, tháng sau em ra thăm sau ạ. Tháng này em bận thi quá. Chị ráng giữ gìn sức khỏe để chăm chú thật tốt nghen!"

Sau đấy, chắc mọi người cũng đoán ra tâm trạng mình như thế nào rồi đúng không.. Mình cảm thấy rất xấu hổ khi nghĩ xấu cho em ấy, khi cứ nghĩ em ấy yêu anh mình vì tiền, khi nghĩ em ấy đào mỏ, khi cứ so đo xét nét em ấy từng li từng tí và ghét bỏ em ấy trong thời gian vừa qua. Hóa ra tiền anh mình gửi, em ấy có việc mới dùng, còn lại đều để đấy, tiết kiệm giúp anh.

Lúc 2 bác ra thăm bố mình, mình còn được 2 bác kể rằng em rất chu toàn và quan tâm tới mọi người. Em thường xuyên gọi điện về hỏi thăm sức khỏe ông bà và 2 bác. Lâu lâu có gửi ít quà miền Nam ra cho ông bà 2 bên. Biết em ấy từ nhỏ đã không quen với lao động chân tay như người ở quê mình, việc đồng áng nương vườn chăn nuôi gì cũng lạ lẫm, cũng chưa phải chịu khổ bao giờ, nên 2 bác nhà mình cũng không bắt em ấy phải làm gì mỗi lần về quê chơi. Bác gái lẫn bác trai đều bảo sau này em ấy lấy chồng xa bố mẹ đã thiệt thòi, nên chỉ cần em ấy biết chút nấu ăn, sống lương thiện thật thà, yêu thương mọi người như bây giờ là 2 bác hài lòng rồi.

Chợt nghĩ số em ấy sinh ra đã sung sướng, đủ đầy, lại còn xinh đẹp tốt tính như thế, ông anh mình quả thật rất có con mắt nhìn người. Giờ thì mình cũng đã hiểu tại sao qua bao nhiêu người, cuối cùng anh mình và 2 bác nhà mình lại dừng chân ở em ấy. Người giỏi hơn em ấy có, ăn nói khéo léo hơn em ấy có, biết kiếm tiền có nhưng có lẽ không ai sống thật tâm như em, không ai được yêu quý và tôn trọng như em.

Thật lòng cảm thấy rất có lỗi và áy náy vì đã đánh giá sai con người của em ấy. Và qua chuyện này, mình cũng tự rút ra được kinh nghiệm cho bản thân, đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, cũng đừng vội vàng kết luận gì về một ai đó khi bạn chưa thật sự hiểu hết về con người họ!