Share Status
Email


Tiêu đề


Nội dung Status





Tâm sự đi làm của một thanh niên đã ra trường

Mình học khóa K54 của NEU, ra trường và đi làm cũng đã hơn 1 năm. Thời điểm 1 năm trước, mình có lẽ cũng giống như nhiều bạn sinh viên mới ra trường khác. Bỡ ngỡ, không biết mình thích cái gì, muốn làm cái gì, mất phương hướng trong việc định hướng công việc,...bla...bla... Mình cũng đã đi phỏng vấn một số công ty họ không cần kinh nghiệm, vào làm sẽ được đào tạo, nhưng rồi một thời gian do không chịu nổi môi trường cũng như áp lực công việc rồi lại bỏ, có lẽ công ty gắn bó nhiều nhất cũng chỉ 1 tuần.

Lúc đó mình mới nhận thấy một điều là kiếm được tiền quả thật không hề dễ một chút nào và môi trường sinh viên với môi trường làm việc khác nhau quá nhiều. Thời sinh viên bạn có thể thức thâu đêm để chơi game, để xem phim mặc kệ ngày mai thế nào, trời mưa thì nghỉ học mà chả lo lắng chuyện gì. Nhưng đi làm nếu bạn như thế thì bạn sẽ bị đuổi việc. Nhiều lúc áp lực đến nỗi mình đã ước gì quay trở lại ngày xưa, cái thời còn trẻ con vô lo vô nghĩ, chỉ biết ăn, học và chơi thật tốt biết bao.

Sau thời gian áp lực vì không tìm kiếm được công việc phù hợp, mà mình lại không muốn sống dựa dẫm vào gia đình nữa nên mình đã quyết định đi làm shipper. Làm công việc này mình mới nhận thấy một điều là nó không hề dễ như mình nghĩ, cũng phải có tư duy sắp xếp và thật chịu khó thì mới làm tốt được, nhiều lúc mệt mỏi muốn nghỉ nhưng mình nghĩ "Làm shipper mà còn không làm được thì sau này mày còn có thể làm được trò trống gì."

Làm shipper được 1 tháng, mình đã có những trải nghiệm và nó thay đổi suy nghĩ của mình khá nhiều. Sau đó mình tìm một công việc khác liên quan đến sale, nhiều bạn làm sale chắc cũng biết nó áp lực như thế nào. Nghề này sống bằng lương cứng là không đủ mà đòi hỏi bạn phải chăm chỉ, thật chăm chỉ nếu muốn có thu nhập tốt. Chưa tính hàng tháng còn phải chịu áp lực về doanh số từ cấp trên và nhiều lúc thật sự mình đã muốn từ bỏ vì mệt mỏi.

Nhưng đúng cái hôm mình cảm giác mệt mỏi nhất và muốn vứt bỏ hết thì mình đã gặp một việc khiến mình suy nghĩ rất nhiều. Mình gặp một bạn nữ lúc lấy xe ra về, bạn nữ với nước da ngăm đen ấy đi chiếc xe khá cũ kỹ ngang qua công ty mình và hỏi mình đường về Ngã Tư Sở đi thế nào. Mình cũng trọ ở đó nên bảo bạn ấy đi theo mình, trên đường về hỏi chuyện thì bạn ấy bảo đang làm y tá ở bệnh viện Thu Cúc, tan ca làm sớm nên tranh thủ về đi ship hàng, giao được hàng cho khách ở gần công ty mình rồi quên luôn đường về.

Mình đưa bạn ấy về đến Ngã Tư Sở rồi tạm biệt và tối hôm đó mình đầy rẫy những suy nghĩ. Mình đã thấy một cô gái cũng bằng tuổi mình thôi, ngày làm ở bệnh viện, về sớm tranh thủ nhận đi ship hàng kiếm thêm thu nhập để nuôi sống bản thân. Mà trong khi đó mình là một thằng con trai, có sức khỏe mà lại có thể bỏ cuộc chỉ vì mệt mỏi, mà cái mệt mỏi này chưa thể so sánh với cô gái đó. Chính suy nghĩ đó đã thôi thúc và tạo động lực cho mình vượt qua những mệt mỏi tiếp tục với công việc.

Một năm sau, lúc này đây mình đã cảm nhận rõ sự trưởng thành của bản thân khá nhiều. Công việc của mình lúc này ổn định, thu nhập cũng khá tốt. Mình cảm thấy rằng những bài học sau khi đi làm, những con người mình gặp đã thay đổi mình rất nhiều. Mỗi khi mệt mỏi mình luôn nghĩ đến những con người còn có hoàn cảnh khó khăn hơn mình để biết được mình đang may mắn như thế nào, đó là bác xe ôm già nua đứng dưới nắng vẫy khách, hay là những cô đội mưa để bán rau ở chợ,... Họ đều đang bỏ qua những vất vể để lăn lộn kiếm sống vì ở phía sau họ là cả một gia đình.

Mình biết nhiều bạn mới ra trường, hoặc thậm chí có những bạn bằng tuổi mình hiện nay đang có những vấn đề rất lớn khi đi làm. Mình chỉ muốn nói là khi cảm thấy khó khăn và mệt mỏi, hãy nghĩ đến những con người khác đang kém may mắn hơn mình và hãy dùng nó để tạo động lực sống trong xã hội này.