Share Status
Email


Tiêu đề


Nội dung Status





Sinh con gái là không có lỗi gì cả :v

Chỉ vì sinh con gái mà bị mẹ chồng ghét.
Mình K53 lấy chồng được 2 năm, lấy từ lúc chuẩn bị ra trường đến giờ, đã có 1 cháu gái. Chồng mình người Hà Nội, anh sinh năm 89. Nhà anh cũng thuộc dạng có điều kiện vì bố làm quan to, mẹ ở nhà buôn bán vật liệu xây dựng nhờ sự giúp đỡ của bố nên làm ăn kinh doanh cũng tốt...trên anh còn 1 chị lấy chồng rồi sinh 2 cháu gái, cũng đang làm trong nhà nước, nhà cửa đàng hoàng hết cả rồi...

Hồi sinh viên yêu anh thì mình là 1 cô gái được mọi người đánh giá là xinh đẹp, ra trường bằng giỏi, tí nữa thì bằng khá điểm phẩy mình chỉ trên 8 1 chút thôi, đợt yêu có đến nhà anh nhiều và mẹ anh cũng khen mình lắm, bố anh thì đi suốt
- Con gái học giỏi, xinh đẹp còn đảm đang nữa, sau này ra trường thì cố gắng lấy nhau luôn, cô với chú lo hết cho.

Mình với anh ấy cũng vui lắm vì đc bố mẹ anh ủng hộ, nếu ổn rồi thì có gì đâu mà ngại, đôi bên gia đình ủng hộ, lại còn đc bố mẹ chu cấp cho nhiều thứ nữa...nên nhanh chóng tiến tới hôn nhân...
Chuyện vẫn tốt đẹp cho tới khi mình mang thai...và đi khám thì là cháu gái. Mọi việc gần như đổ vỡ từ đây.
Mẹ anh bắt đầu có thái độ ko tốt về mình, kêu mình phá đi với lý do "Bây giờ chưa phải lúc chửa đẻ" mà trước đó hi vọng 2 đứa lấy nhau rồi có con sớm..

Mình ko đồng ý thì mẹ anh bắt đầu yêu cầu mình làm cái này, yêu cầu mình làm cái kia. Có hôm mẹ anh đi đâu về ấy, có cái túi đồ to đùng, kêu mình mang cái túi đó từ tầng 1 lên tầng 3 mà có bao nhiêu người ở đấy ko giúp. Về nhà có giúp việc nhưng lần nào cũng bắt mình đi chợ, nấu cơm, rửa bát, mình bình thường ko sao nhưng lúc đó chửa, mình mệt lắm chứ, đi làm rồi về nhà còn phải vậy nữa.

Chưa hết, mẹ anh còn thi thoảng mắng mình "Con gái gì mà lề mà lề mề, có mấy cái việc ko xong"..Trong lúc chửa, mình có nghén và thích ăn cái này cái kia, mình có bảo anh chồng đi mua nhưng mẹ anh nghe thấy còn bảo "Ăn thì tự đi mà mua, nó đi làm về mệt mỏi còn bắt nó đi mua"...
Rồi cái đợt mang thai nữa, mình chẳng hiểu đâu ra 1 số món rất lạ (Mình ko tiện kể tên) sau này mình mới biết ăn món đó hại cho sức khỏe với thai nhi lắm...

Mình có nói nhiều lần với anh chồng nhưng anh chồng chỉ cười, anh ko biết phải làm sao, mình cảm thấy anh ấy kiểu nhu nhược lắm ấy, mẹ anh ấy làm bao nhiêu điều ko hay với mình...vậy mà anh cứ để vậy "Thôi kệ mẹ anh đi, mẹ anh lúc nào chẳng vậy", mình bảo anh dọn ra ngoài nhưng anh bảo "Mẹ ko cho đâu!"...thôi chịu.

Đến lúc mình sinh cháu tới giờ đc 4 tháng...mẹ anh gần như ko giúp đỡ mình 1 thứ gì cả, như chiến tranh lạnh vậy. Cho tới hôm trước, mẹ anh tự dưng bảo mình
- Hết thời gian nghỉ sinh đẻ thì đi làm lại đi, ở nhà suốt ngày ăn bám.
Mình mới bực mình lên
- Con có ăn bám của bố mẹ đâu, con đi làm kiếm ra tiền con tự tiêu.

- Mày không ăn bám nhưng chồng mày xin tiền tao chứ mày ko tự xin, nó xin thì cũng xin cho mày chứ nó cần gì xin cho nó. Ko chịu đc về nhà ngoại mà ở.
- Có phải mẹ ko thích con vì con sinh cháu gái, anh ấy là con trai nhưng con đầu lại là con gái.
- Ừ đấy thì sao, mày ko ở được thì ra chỗ khác, bế cháu về nhà bà ngoại mà chăm...nó chỉ đc sinh 2 cháu mà đứa đầu đã là con gái rồi.

Mình tối hôm đó, dọn hết đồ cần thiết rồi bắt taxi về trước, chồng mình đi làm về rồi mới biết mình đã về nhà ngoại, anh cũng dọn đồ giúp mình mang về nhà ngoại ở quê...đến giờ, mình vẫn ở nhà ngoại. Mình sẽ ở đây cho đến khi nào anh chồng chịu dọn ra ngoài.
Thế đấy, trước khi lấy chồng thì mẹ anh, bố anh quý mình như cục vàng đến khi sinh cháu thì lại vậy...trọng nam khinh nữ có lẽ ăn sâu vào tâm trí mẹ anh rồi...ai biết được đâu sự tình nó ra nông nỗi này.

Mình là con người, chứ ko phải cái máy đẻ cho nhà anh.
Bực mình lên đây tâm sự với các bạn chút, chắc phần lớn các bạn là sinh viên nhưng cái ngưỡng cửa sinh viên đi làm rồi cưới nó nhanh lắm...các bạn nên chuẩn bị tinh thần kẻo như mình, vừa shock vừa stresss.
NEU Confessions, #12462