Share Status
Email


Tiêu đề


Nội dung Status





2 người đã làm với nhau tất cả, sao còn lừa dối em

Gửi anh- chàng trai năm 18 tuổi của em!
"Em ơi chỉ thành viên chính thức của CLB mới được add vào group này thôi nhé😉"
Đó là câu đầu tiên bọn em nói với nhau. Cũng là câu nói bắt đầu cho một tình yêu đẹp nhưng ngang trái.
Tháng 7 năm 18 tuổi, em đỗ NEU, bước vào môi trường ĐạiHọc xa lạ. May mắn có được những người bạn mới tuyệt vời và quen được nhiều anh chị khóa trên tốt bụng. Trong đó có anh!

Anh ưa nhìn, có da trắng, có răng khểnh, có má lúm đồng tiền mà em thích. Anh không cao lắm nhưng có bờ vai vững chãi và đôi bàn tay đẹp tuyệt vời. Anh học giỏi, nhiệt tình và là 1 lớp trưởng nghiêm túc, đầy trách nhiệm. Anh không phải gout của em, vì thế lúc mới quen nhau, chưa bao giờ em nghĩ rồi chúng ta sẽ có lúc tiến xa tới như thế.

Em với anh nói chuyện rất hợp, dù anh ko hài hước, hay nói chuyện nghiêm túc, nhưng em bị thu hút bởi sự chững chạc, có trí hướng rõ ràng và cảm giác thoải mái khi được tâm sự cùng anh mỗi ngày. Việc mở điện thoại mỗi sáng, chờ tin nhắn của anh, chờ được lảm nhảm chuyện thường nhật và hỏi ý kiến của anh khi gặp vấn đề, đã trở thành thói quen từ khi nào em cũng không hề hay biết.

Lần đầu mình gặp nhau là ngày 18/8 khi em nhập trường, anh chờ em ở nhà văn hóa, đã lên kế hoạch dẫn em vào A2 xem, nhưng vì em với bạn phải đi lấy sách, nên mình chỉ gặp nhau được có 1 chút. Em vẫn nhớ cảm giác hồi hộp hôm ấy. Khi lần đầu được nghe giọng nói ấm áp của anh, và thấy anh bằng xương bằng thịt.

Lúc mới quen nhau, cứ 10 rưỡi anh sẽ chúc em ngủ ngon và đi ngủ. Nhưng dần dần là 12h rồi 1h rồi 2h sáng. Em biết mình đã bị anh thu hút, và em biết anh cũng vậy. Ừ nhưng giá như mọi chuyện chỉ đơn giản như thế thôi anh nhỉ?
Bọn mình học cùng khoa, chỉ hơn nhau 1 khóa, em lại chăm chỉ tham gia các hoạt động của khoa ngay từ đầu, nên mình càng gặp nhau nhiều hơn. Và càng thân thiết hơn. Em từng nói "sao ngày nào em với anh cũng nc thế nhỉ? Mình thử im lặng 1 hôm xem sao?" Cuối cùng thì anh ko làm được nhé:)) Giờ nghĩ lại...chắc mình đã có tình cảm với nhau từ khi ấy rồi anh ạ...

Anh giúp đỡ và bảo vệ em rất nhiều. Anh nói có cảm giác lạ với em, và đợi du lịch khoa kết thúc, khi cả 2 đã có thời gian bên nhau nhiều hơn, anh sẽ nói với em 1 điều. Ừ nhưng cả anh với em đều biết đó là gì rồi mà :)
27-9 anh lần đầu nói thích em một cách rõ ràng, nghiêm túc
29-9 anh nói đùa "muốn bắt em về làm ny ghê"
1-10 anh rủ em hè năm sau đi Hải Phòng cùng anh
4-10 bọn mình chính thức thừa nhận tình cảm
5-10 anh lấy đi nụ hôn đầu tiên của em, nhẹ nhàng, run rẩy và hạnh phúc

Một tuần kể từ ngày hôm ấy, mỗi ngày trôi qua của em đều là một ngày ngập tràn hạnh phúc. Vì có anh! Anh không phải tình đầu của em. Nhưng là người đầu tiên em yêu nhiều như thế, không phải kiểu trẻ con đâu mà là kiểu trưởng thành thật sự ấy. Bọn mình đã cùng trải qua thật nhiều chuyện, những kỉ niệm đẹp, những nụ hôn, những cái vỗ về, những vòng ôm thật chặt... Ừ mà không có câu chữ nào để tả hết được.

Rồi bất ngờ anh kể với em về chị ấy - mối tình từ cấp 3 đã nhạt của anh. Anh lạnh nhạt lâu rồi nhưng vẫn chưa hề chấm dứt. Anh nói cho anh thời gian để giải quyết, rồi sẽ cho em câu trả lời.
12/10 anh quyết định chọn chị ấy"anh không thể chối bỏ trách nhiệm với người ấy được" anh đến gặp em, anh khóc, anh đau khổ, anh ngồi ở cầu thang chỗ em ở tới 2h sáng vì nghe thấy tiếng em khóc. Em vẫn không hiểu được "trách nhiệm" anh nói là gì? Em hỏi nhưng anh chỉ nói xin lỗi.

13/10 anh đi nhậu, rồi tới chỗ em, bọn mình nói chuyện, cuối cùng anh cũng chịu nói với em cái "trách nhiệm" kia là gì. Đó là 2 người đã cùng nhau làm tất cả, chị ấy đã trao cho anh tất cả, anh là người đầu tiên của chị ấy. Và nó là sợi dây vô hình trói anh lại mãi mãi.
Thứ 6 ngày 13 của tháng 10 năm 18 tuổi. Em buông tay người mà em yêu nhất, hóa ra em đã trở thành kẻ thứ 3 mà không hề hay biết :))

Tình cảm này ngay từ đầu đã sai. Em biết anh sai, anh lừa dối em, nhưng lại không thể trách anh nổi :) vì em biết tình cảm của anh dành cho em là thật lòng. Và em cũng vậy. Chỉ là anh không đủ bản lĩnh để tránh làm tổn thương 2 người con gái.
Em phải xa anh thật rồi.

Em không thể ích kỷ giữ anh bên mình được....như thế là độc ác với chị ấy...như thế cũng là tự phá bỏ tôn nghiêm của chính mình...
Tạm biệt chàng trai năm 18 tuổi của em!
Hạnh phúc anh nhé!
Em yêu anh