Share Status
Email


Tiêu đề


Nội dung Status





Giờ em không còn tự ti về bức tường thành của mình nữa :v

"Duyên số" là có thật
Em là cựu sv của trường. Còn anh là bác sĩ.
Em gặp anh trong 1 hoàn cảnh có thể nói là bình thường với mọi người. Nhưng với em thì k. Nó như một cơn ác mộng vậy. Vì ngực em rất là lép.Nhiều khi tự nhìn xuống ngực mình rồi vừa thấy tủi, mà cũng thấy buồn cười. Cái thứ con gái gì mà. Toàn độn ngực đi lừa trai.

Cũng có mấy mối tình nhưng đã chia tay vì họ chê ngực lép. Nên đối với em, những chiếc áo sexy là điều quá xa xỉ. Em thề là không bao giờ cho ai thấy cánh đồng phẳng phiu này của em.
Mỗi lần đi khám sức khỏe .Em lại lo sợ đủ thứ, liệu họ có bắt cởi áo ra để đo nhịp tim này nọ bla bla k....
Rồi bữa đó. Em bị đau bụng. Đau dữ dội, em khóc ,rồi lăn lóc đến nát cái giường nhưng vẫn k chịu đi bệnh viện.

Bố mẹ và mọi người thì nghĩ em sợ mổ.Nhưng thực ra thứ em sợ là cảnh k mặc áo trong phòng mổ. Nó thật kinh khủng.
Nhưng rồi đau quá k chịu dc, bố mẹ gọi taxi rồi đưa em đến viện ngay. Chuyện gì đến cũng sẽ đến .Em được đưa vào phòng mổ sau khi bác sĩ kết luận bị đau ruột thừa.

Khi tỉnh dậy thì cảm thấy rất mệt. Buồn nữa. Bố mẹ đi làm tối mới qua được .Có mỗi em một mình.
Và rồi, gặp anh. Anh cao ơi là cao,mặc sơ mi trắng ,đeo kính, nhìn rất trẻ .Anh nhìn em rồi tủm tỉm cười,bước dần về phía giường bệnh của em :
- Tỉnh rồi à cô bé. Em còn cảm thấy mệt k.

Em k biết anh là ai nhưng cũng trả lời :
-dạ em cảm ơn, em còn hơi mệt ạ. Mà anh là ai thế?
Anh chưa kịp trả lời thì chị y tá gọi :
-Bác sĩ ơi có người chuẩn bị mổ ạ.

Anh lại nhìn em rồi cười ,cười một cách đắc chí.
-Em ngủ tí cho đỡ mệt. Anh đi đã nhé.
Trời đất. Anh là bác sĩ. Anh có thực hiện ca mổ cho mình không. Bao nhiêu suy nghĩ trong đầu.
Cuối cùng thì mẹ cũng tới.Mẹ vào cùng anh.

-Chào bác sĩ Hiếu đi con. Anh là người thực hiện ca mổ cho con đó. May mà bố mẹ đưa con đến. K thì cái tính lì lợm của con sẽ gây hậu quả nghiêm trọng.
Ây gu. "Bác sĩ "Phải nói là em ngại như gì. K biết có ai thấy cái cánh đồng phẳng lặng của em k.
Ngày hôm sau. Anh lại đến. Anh lại nhìn em cười. Thật là em không hiểu anh cười chuyện gì nữa. Em hỏi anh.

-anh ơi anh hít phải N2O à, sao anh cười hoài vậy.
-Anh tiến sát lại, ghé tai em thì thầm từng chữ một :" Ngực em lép gì mà lép dữ vậy cô bé.Lần đầu anh thấy "
Phải nói là tai em đỏ phừng. Nhiệt độ cơ thể chắc tăng lên 100•C
Bực mình dễ sợ. biết ngay mà. Đã nói k đi bệnh viện mà bố mẹ cứ bắt đi. Quả này mà lộ ra thì thôi, khỏi lấy chồng luôn.

Em xuất viện. K thèm chào anh mặc cho bố mẹ cảm ơn rối rít về sự tận tình của anh.
Tính em vốn ương bướng. Về nhà chưa dc mấy ngày , chỗ mổ bị bung chỉ.Em k chịu đi viện .Em bảo bố mẹ gọi bác sĩ tới nhà cho con, và phải là nữ, k dc là nam.
Em lại gặp anh. wtf???. Vì sao chứ .
Vì anh là một bác sĩ giỏi.

Kiểu người gì mà vô duyên, tới làm xong việc thì k về ,còn nén lại chơi với bố mẹ người ta,cười cười nói nói như thật. Em lén nghe. Trời, bố mẹ đang nói xấu em.Con bé này nó ương bướng lắm. 21t rồi mà như đứa trẻ con. Cháu con trai có khác. Chững chạc, điềm đạm, lại tài giỏi.
Anh bảo :
-em ấy nhí nhảnh hồn nhiên, cháu thấy cũng hay mà bác. À, bác ép em ấy ăn uống nhiều vào. Cho lại sức, k bổ ngang thì bổ dọc.

Thật là muốn ra nhổ tóc anh cho bỏ tức. Người gì đâu mà lắm điều.
Tối đó, em nhận được 1 tn từ số lạ.
-em khỏe hơn rồi chứ ? Vết mổ con đau nữa k, có chịu nằm yên 1 chỗ k hay lại nghịch ngợm nữa đó?
Ai mà biết chuyện của mình hay vậy. Em nghĩ k ra. Mà thôi số lạ, k thèm trả lời. 5 phút sau
-Này.Cô bé dòng sông phẳng lặng. (kèm 1 cái incon khiến em rất gì là bực mình)

Thì ra là thằng cha dở hơi này.
-Em lép liên quan đến công việc của anh à. Nhắc hoài. Bực bội
-Anh đùa thôi mà.anh k nói thế sao em chịu tl tn anh dc.
Rõ khôn.
Cứ thế thời gian trôi đi. Đã gần 3 năm mình biết nhau,yêu nhau và 12 ngày nữa là kỉ niệm 1 năm ngày cưới anh nhỉ.

Anh còn nhớ k. Ngày anh tỏ tình em. Em hỏi vì sao anh lại yêu em. Anh k chê em lép à.
Anh gõ một cái trên đầu em rõ đau:
-Ngốc này. Lép thì sao chứ. Em lép, anh đỡ lo thằng khác nhòm ngon người yêu của anh. Em hạnh phúc lắm anh biết k.Những lúc em dỗi.Anh lại ôm em vào lòng bằng mọi cách mặc dù em quậy phá. Ngoan nào, đừng có bướng nữa anh xin lỗi mà.

Thế là em lại hết giận anh mặc dù đã dặn lòng là k rung động trước anh.
Rồi những lần đi mua đồ, anh lại đứng trước những chiếc váy sexy rồi đùa em. Mua cái này đi. Nó sẽ tôn vòng ngực quyến rũ của em. Thật là muốn đánh cho anh thành con gấu trúc đi mất. Rồi ngày em có bầu. Anh cứ hỏi em. Sau này ra sinh ai cho con bú. Hay là để anh nhé. Thật là buồn cười chết đi mất....

Đúng là duyên số anh nhỉ. Em k bao giờ nghĩ mình lại yêu anh.và k bao giờ là vợ của anh. Vi diệu thật.
Có những chuyện, những cuộc gặp gỡ cứ ngỡ rất đỗi bình thường lại làm nên những điều phi thường.
Giờ em k còn tự ti về bức tường thành của mình nữa .Vì anh là người yêu em, anh k dám chê nó thì thôi. Việc gì em phải ngại nữa chứ.

Các bạn nữ nếu ai có lép thì cũng tự tin lên nhé, rồi cũng sẽ có một ngày ,có người con trai k bao giờ chỉ ra khuyết điểm của bạn. Mà họ sẽ trân trọng yêu thương bạn vì chính những khuyết điểm đó .