Share Status
Email


Tiêu đề


Nội dung Status





Cuộc đời chỉ muốn sống khỏe là được, các bạn ạ

20 tuổi và được chẩn đoán ung thư
Cả thế giới trong mình sụp đổ rồi các cậu ạ! :((
Từ lúc đi khám đến lúc cầm kq trong tay trong lòng cứ bất an bồn chồn và rồi bsi chỉ liếc qua mặt lanh tanh ko 1 chút gì cả: “Con chị bị ung thư, nhập viện ngay”. Chắc có lẽ khám và thấy nhiều quá rồi bsi cũng trở nên chẳng đau buồn nữa. Mẹ mình đứng đấy mình chỉ nhớ mỗi 1 câu: “Cố lên con”.

Rồi mẹ quay mặt vào tường tay lau nước mắt lúc ấy thật sự mình chỉ đứng đó nhìn chẳng biết phải làm gì cả cũng chả khóc được :(. Sau đó là cả tá xét nghiệm cứ đi đi về về thật sự mệt mỏi. Có lúc mình ích kỉ tự hỏi rằng sao ko phải ai khác đi mà lại là mình? Sao cuộc đời mình lại như vậy? Rồi cả tá xét nghiệm rút máu đén nổi mặt mình xanh chẳng còn sức để đi nhìn vào có thể thấy cả dấu kim. Mẹ vẫn chưa tin dc thế là dắt mình đi chỗ khác khám tiếp và rồi vẫn thế chị y tá bảo: “ KQ tuyến giáp của e ko lành tính”. Dù là 1 chút mình vẫn mong c ấy nói nhầm :(.

Và rồi mình lên bàn mổ mẹ và cha mình cứ đứng trước cửa phòng nhìn vào ánh mắt đó thật sự mình nợ họ rất nhiều. Bsi bảo mổ xong có thể sống tới già liệu mình có tin dc ko? Họ bảo e mới gd1 tuyến giáp cắt hết rồi h e phải uống thuốc chưa xạ trị hay hoá trị gì đâu. Đây có phải là trong cái rủi có cái may ko nhỉ? T mổ cũng gần dc 2 năm rồi và h cứ lên xuống mà tái khám cảm giác ngồi chờ lấy kq như thể đã sống hết 1 đời rồi bước vào đó cảm thấy cuộc đời chỉ cần sống khoẻ là dc chẳng muốn gây thù chuốc oán hay giỏi giang quá làm gì cứ an yên mà có thể già đi thì thật là hạnh phúc :).

20 năm t sống ko nghĩ 1 ngày nào đó thế giới trong t bỗng dưng nhỏ bé lại chỉ cần khoẻ mạnh có thể làm những điều mình thích ước mơ đc đi đến tất cả mọi nơi, về nhà nhiều hơn, nhìn các em của mình lớn lên khoẻ mạnh là t cảm thấy đã đủ lắm rồi. Mỗi lần học xa về lại ngủ chung với mẹ nửa đêm mẹ lại ôm t xoa đầu t mà chẳng nói gì lúc đó t cứ giả vờ ngủ vì t sợ t mở mắt ra t sẽ khóc oà lên với mẹ những gắng gượng của t bao lâu nay sẽ tan biến hết.

T bệnh nhưng chẳng muốn cho ai biết bạn bè, người thân vì họ sẽ lo lắng và thương hại mình. T lại chẳng thích như thế cứ để họ nghĩ t bị nhẹ và khoẻ mạnh ko cần lo cho t quá là dc :). T chẳng biết chia sẻ cùng ai nên có thể để tớ kể với NEU dc ko? Nhiều lúc muốn tìm ai đó để khóc oà kể hết ra mà lại chẳng dám?

Cô đơn đến nỗi đã 1 mình như vậy suốt 5 năm. Đã nghĩ cả đời này chắc sẽ ko tìm ny và chẳng lấy ck vì ai lại chấp nhận 1 ng vừa xấu ngoại hình lẫn tính nết lại còn mắc bệnh hiểm nghèo :((. Mà h cũng chẳng có lấy 1 ai để ý đến :(. 20 tuổi nghề nghiệp ko? Học hành ko giỏi giang? Phía trước mờ mịt. Sống bấu víu với ý nghĩ có nhiều ng còn bệnh nằng hơn mình khổ hơn mình. Nhất định phải cố lên! Hồi trước ước mơ thật nhiều. H chỉ mong có thể chết 1 cách nhẹ nhàng đừng làm khổ cha mẹ. Tớ nên làm gì với cuộc đời mình bây h?