Share Status
Email


Tiêu đề


Nội dung Status





Chồng quỳ xuống, cầu xin chia tay để đến người yêu mới :v

Tình yêu không phải là mãi mãi. Người từng nói sẽ bao bọc chở che mình mãi mãi, mới ngày hôm qua đã quỳ xuống cầu xin mình chia tay để đến với nym
Mình và chồng (chuẩn bị là chồng cũ) đều là cựu sv NEU. Hai đứa đã từng có với nhau một tình yêu rất đẹp. Mình gặp anh ấy đầu năm 4 Đại học.

Lúc đó mình đi sinh nhật bạn, đến nhà hàng thì thấy có mấy chiếc xe đỗ ngoài, trong đó có một chiếc xe kiếng tối màu, kiểu có thể soi gương được. Mình vô tư chỉnh trang lại vẻ ngoài mà không biết trong xe có người. Lúc tiệc tàn thì cũng gần đêm rồi, mình vẫy taxi mãi mà không được. Đúng lúc đó, anh từ trong nhà hàng bước ra, hỏi han mình và ngỏ ý cho mình đi nhờ về.

Lúc đầu đương nhiên mình từ chối, nhưng sau khi nói chuyện và biết anh cũng từng là sinh viên NEU, thậm chí còn là tiền bối chung khoa, thì mình đồng ý để anh đưa về. Khi mình xuống xe, anh nói muốn giữ liên lạc. Thời đấy mình không có điện thoại, Internet cũng chưa phổ biến. Mình cũng có cảm tình với anh nên cũng muốn giữ liên lạc, nhưng không biết làm sao, đành nói bừa là nếu muốn thì mỗi chiều thứ hai mình đợi anh ở cổng trường.

Hôm đó là chủ nhật. Không ngờ chiều hôm sau anh thực sự đến. Vậy là chúng mình hẹn hò. Anh lớn hơn mình 7 tuổi, là con trai một gia đình giàu có và đã có công ty riêng. Chúng mình yêu nhau 3 năm. Trong 3 năm này, anh luôn là một người bạn trai hoàn hảo đến khó tin, luôn yêu thương và chiều chuộng mình tuyệt đối. Duy chỉ có một việc khiến mình lăn tăn, đó là thời đại học anh từng có ny và yêu chị ấy rất sâu đậm.

Hai người cũng đã tính đến chuyện kết hôn thì chị qua đời vì tai nạn. Sau chuyện đó anh rất sốc và mất gần hai năm để trở về bình thường, nhưng không tiếp nhận tình cảm ai cả, mãi đến khi gặp mình anh mới mở lòng lần nữa. Vì chuyện chị nyc khá nhạy cảm nên mn rất ít khi nhắc lại, mãi sau khi mình hẹn hò với anh được hơn 1 năm thì em gái của anh mới nói cho mình biết. Sau đó mình đã có cuộc nói chuyện thẳng thắn với anh.

Anh nói rằng mình và chị hoàn toàn không giống nhau, chị dịu dàng nhẹ nhàng còn mình hồn nhiên đáng yêu. Anh ấn tượng vì sự hồn nhiên của mình khi soi gương ở xe của anh, từ đó mới nảy sinh tình cảm. Anh khẳng định rằng anh không xem mình là người thay thế, và tình cảm anh dành cho mình là hoàn toàn xuất phát từ trái tim. Anh nói rất nhiều. Chính là tối hôm đó, mình nghĩ rằng tình yêu này là mãi mãi.

Đến khi mình ổn định công việc tại một công ty xuất nhập khẩu thì anh cầu hôn mình, đó là sau 3 năm hẹn hò. Vì gia đình mình rất cơ bản, xuất phát điểm của mình không giống anh nên ban đầu chúng mình cũng vấp phải sự phản đối từ gia đình anh. Nhưng bằng sự kiên nhẫn, mình và anh đã vượt qua. Đám cưới diễn ra với sự chúc phúc từ hai họ. Mẹ anh giờ đây cũng rất yêu thương mình. Sau 1 năm thì chúng mình có em bé.

Mình do sức khoẻ không tốt nên sau khi sinh thì nghỉ hẳn ở nhà chăm con. Tài chính là thứ không phải lo, đời sống tinh thần cũng rất tốt. Anh dù bận bịu nhưng không bao giờ quên các ngày kỉ niệm, cứ 3 tháng lại sắp xếp đưa mình đi du lịch. Mọi thứ đều rất hoàn hảo. Cho đến ngày cô bé ấy xuất hiện. Khi mình phát hiện chuyện giữa hai người họ thì họ đã qua lại sau lưng mình được 3 tháng rồi. Cô bé ấy là sinh viên một trường ĐH cũng rất danh tiếng ở Hà Nội, và cũng gặp anh rất tình cờ, giống như mình năm đó.

Từ khi có cô bé ấy anh vẫn rất yêu thương mình và con, chăm sóc hai mẹ con rất chu đáo. Nếu không phải do bạn mình tình cờ nhìn thấy hai người họ và chụp ảnh gửi cho mình xem, thì có lẽ mình sẽ không bao giờ phát hiện. Khi mình nói chuyện với anh, cứ tưởng anh sẽ xin lỗi mình và dứt khoát với cô bé ấy, vì trước giờ anh luôn là một người rất yêu gia đình và đặc biệt là thằng bé con của chúng mình.

Nào ngờ anh nói rằng cô bé ấy rất giống ny đầu của anh, cô bé ấy cho anh sống lại cảm xúc đã chết từ rất lâu rồi. Anh nói rằng anh yêu cô bé ấy và không thể từ bỏ cô bé ấy được. Vậy còn tình yêu với mình mười mấy năm qua, chẳng lẽ không phải là thật? Anh quỳ xuống cầu xin mình ly hôn để cho cô bé ấy một danh phận vì cô bé ấy cũng sắp tốt nghiệp, gia đình cô bé ấy khi biết cô bé ấy có ny thì cũng muốn anh ra mắt rồi.

Anh bảo sẽ để lại nhà và một nửa số tiền tiết kiệm lại cho mình để bù đắp, chỉ xin mình quyền nuôi con. Anh bảo mình sẽ gặp người tốt hơn anh, xứng đáng với mình hơn anh. Thật buồn cười.
Đơn mình cũng kí rồi. Mọi người cứ bảo mình ngu ngốc, nhưng anh đã nói đến mức đó, mình còn níu kéo được gì nữa?

Dù mình vẫn nghĩ cảm xúc của anh chỉ là nhất thời, nhưng chia tay cũng tốt, vì như thế rõ ràng là anh vẫn chưa quên người cũ. Còn mình không thể tha thứ cho một người không chung thuỷ. Tạm biệt anh và mười ba năm tình cảm mặn nồng. Cứ xem là em đã nằm mơ một giấc mơ mười ba năm thật đẹp.