Share Status
Email


Tiêu đề


Nội dung Status





Chắc em người iu này tưởng bị lừa :((

MẤT CRUSH CHỈ VÌ CÁI TÊN TRƯỜNG ??? :D ???
Hôm qua gió mùa về, cũng là tròn 2 ngày cái thằng đàn ông mạnh mẽ như mình vẫn bất lực và éo thể hiểu nổi tại sao mình lại có thể mất crush vì cái lý do BULLSHIT đến vậy ???
Chuyện là mình là sinh viên của một trường đại học ở Hà Nội, em là k59 NEU. Chuyện sẽ chẳng có gì nếu tên trường mình không có hai chữ :" Công Nghiệp ".

Mình và em quen nhau trong một quán cafe bóng đá. Trận đấy Việt Nam hòa Indo 0-0 ở Seagame thì phải. Mình ngồi sau, thấy nhóc này cổ vũ bóng đá nhiệt tình vãi luôn ấy. Hò hét, rồi đôi khi còn chửi bới. Kết thúc trận thì gục mặt xuống bàn vì buồn. Ừm thì, mình cũng ấn tượng không chịu được. Cuối trận , lân la bắt chuyện, xin fb sđt các kiểu con đà điểu. Úi giời hóa ra hai đứa lại chung luôn quả fan Real, thế lại càng dễ bắt chuyện.

Nói chuyện một hồi, hết vụ CR7 thuế má oan ức ra sao, Bale chấn thương thế nào, Barca năm nay có cửa gì không. Thì chả hiểu sao đưa đẩy đến cái vụ :" Hình mẫu người yêu tương lai của em là gì?" . Mình chắc mẩm là đi xem bóng đá một mình kiểu kia chắc chưa có gấu, nên mới chốt cái từ " tương lai " vào. Ừm thì, em nói em thích mấy ông sinh viên kỹ thuật, em nói rằng hơi lôi thôi một chút nhưng có cái gì đó rất men tỏa ra từ họ. Chả hiểu sao mấy anh kỹ thuật lạnh lùng với khó bắt chuyện, nhưng tát được nước rồi thì ngốc nghếch đáng yêu.

Úi giời, mình như vớ được vàng, vì quả thật đúng kiểu của mình không lệch đi đâu được rồi. Quả này chắc củ đông này thoát ế. Mọi chuyện sẽ chẳng có gì nếu như em ấy không chốt luôn câu :" Nhưng phải trai Bách Khoa với Công nghiệp Hà Nội cơ. Vì gấu cũ của em dân Công Nghiệp còn anh trai em là người Bách Khoa. " ??? :D ??? Mình hơi hoảng, cứ nghĩ em nói đùa, nên cũng mạnh dạn giới thiệu trên trường, ngành nghề, đúng quả dân kỹ thuật của em luôn nhé, vì tưởng em nói đùa nên tôi vẫn hồ hởi lắm.

Trường của mình khốn nỗi lại cũng có chữ Công nghiệp, nhưng chả phải Công nghiệp Hà Nội. Chả hiểu em nốc chai bia vào nửa tỉnh nửa mê kiểu gì, lại cười khành khạch rồi hai đứa kiếm cả tá chuyện khác để nói, thế rồi cũng qua tối đó. Hai đứa đi về. Thấm thoắt cũng hai gần hai tháng tìm hiểu , nói đủ thứ chuyện về nhau. Nhưng đau đớn đó là không có lần nào nói về cái ngôi trường của mình nữa. Để rồi hôm trước là sinh nhật mình. Bi kịch đây.

Hôm đấy mình ở lại trường có việc. Thì em cứ nằng nặc đòi mang bánh sinh nhật đến chúc. Vì em sắp phải về quê khá là lâu. Mình thì lần đầu tiên trong đời được gái " đòi" chúc sinh nhật, sướng lắm chứ. Trời có sập chắc cũng éo thể nào từ chối được. Nhưng vẫn kiêu kiêu, em chốt câu :" Em chuẩn bị xong hết rồi đang lên xe đi". Rồi em nói :" Em mang đến cổng trường anh nhé. Đến nơi em gọi ".

Mình cứ nghĩ em nhớ trường mình tên gì rồi, nên cũng tìm hiểu địa chỉ kỹ càng nên mới đòi vậy. Vứt việc sang một bên. Mình chạy về trọ tắm rửa sáp keo các thứ ngon lành cành đào. Lên kế hoạch tí chốt hạ tỏ tình luôn. Thế quái nào hơn cả tiếng sau mới thấy điện lại. Cứ cho là lúc em nói nó lên xe rồi nhưng bắt đầu son phấn quần áo đi, thì cũng tầm nửa tiếng phóng từ chỗ em qua chỗ mình chứ thế quái nào mà lâu thế. Gọi điện thì cứ " em đang đứng ở cổng trường rồi, anh ra đi".

Mình chạy ra cổng trường, công nhận là có nhiều em thật, nhưng éo có em nào là em của mình cả. Hai đứa cứ tả tả chỗ đứng cho nhau, xong đứa nào cũng làm câu :" làm gì có chỗ nào như thế". Cuối cùng em nói :" Em đang đứng ở cái tòa nhà to đùng có biển Đại học Công nghiệp hà nội ấy. Cứ chạy vào đó". Mình thần người thôi đúng sinh nhật năm nay ăn cứt bò thay cơm rồi :((( Lấy hết bình tĩnh méo mồm trả lời lại :" hình như... hình như ấy không phải trường anh em ơi ".

Em nói lại :" Đúng Công nghiệp Hà Nội mà em nhầm sao được". " Thì đúng là Công nghiệp Hà Nội nên mới không phải trường anh" . Lúc đấy mình cười cũng không cười nổi ,mà khóc cũng chắc chả khóc nổi. " Thế anh học ở đâu ?" . " Anh học chỗ khác " . " Khác nào, sao bảo Công nghiệp Hà Nội ?" . " Ừ cũng có chữ Công nghiệp, cũng ở Hà Nội, nhưng không phải CN Hà Nội ". Em dập máy không một chút do dự. " Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được ".

Ôi cứt bò, em vừa bắt con gái nhà ngta lặn lội từ Giải Phóng qua Nhổn giữa buổi tối một mình các bác ạ :((( Chả biết xin lỗi như thế nào vì cũng chả hiểu mình có lỗi gì nữa. Hai ngày rồi, không trả lời một cuộc điện thoại. Không trả lời một tin nhắn facebook. Zalo, Insta cũng không. Không một giấu hiệu của crush mình nữa. Nhổn đã bắt cóc em rồi sao :((((

Lúc viết cái cfs này, em không biết đây là một câu chuyện buồn, hay là một câu chuyện buồn cười nữa. Các bác cho em lời khuyên thế nào với. Gió Hà Nội chuẩn bị xé da xé lòng con người ra rồi. Em không đành mất crush như vậy được :(((
-- Hà Nội, một ngày gió, nếu em đọc được, thì thứ 7 tuần này, gặp anh tại quán cafe đó. Quán cafe lần đầu gặp mặt. Anh sẽ vác cưa máy đến để chứng minh cho em thấy là anh chả thua gì mấy thanh niên phố Nhổn đâu. Chào em :((( ---