Share Status
Email


Tiêu đề


Nội dung Status





Cảm ơn anh, vì em luôn có anh ở bên, ngay cả lúc khó khăn nhất

Thư gửi anh!! Người tình hơn 7 năm và sắp là chồng của em!!!
Anh à!! Vậy là đã 1 năm rưỡi trôi qua kể từ khi 2 đứa mình biết em bị ung thư rồi a nhỉ!! Hơn 1 năm đó, bao biến cố xảy ra, a cùng em chống chọi, vượt qua đủ mọi chuyện. Em xin phép anh được kể cho mọi người nghe câu chuyện của chúng mình anh nhé!!!

2 đứa yêu nhau từ cuối năm lớp 10. Nói yêu thì không phải, có lẽ chỉ là thích thích nhau. Lên đại học,mới dám gọi nhau anh-em. Và biến cố bắt đầu xảy ra vào tháng 4 năm ngoái. Khi em đi khám bướu cổ ở viện, bác sỹ siêu âm và nói qua qua e có cái nhân trong cổ. Sau đó viết giấy chuyển viện cho e lên ung bướu HN. 2 đứa khi đó đang học năm 4, vẫn còn lơ ngơ lắm, dắt nhau đến viện khám.

Sau 1 loạt các xét nghiệm, bác sỹ nói chuyện với anh. Lúc sau anh ra, anh bình tĩnh, nhẹ nhàng nói với em: bác sỹ bảo em bị ung thư rồi!!!
Em ngã khuỵu xuống, khóc nức nở. "Sao lại thế hả a?"
"Bác sỹ bảo giờ phải làm thủ tục nhập viện để mổ. Anh ra bàn với em xem sao"

Không hiểu sao lúc đó em ko thể nghĩ được gì cả. Chỉ lo mổ thì làm sao làm bài khoá luận tốt nghiệp được. Em khóc, em sợ. Rồi em tủi thân!! 2 đứa lơ ngơ chẳng biết gì dắt nhau đi viện. Bố mẹ thì ở xa, người nhà chẳng ai biết. Giờ tự dưng bác sỹ bảo bị ung thư rồi phải mổ. Làm sao 2 đứa tự lo được!! Anh bảo để anh gọi mẹ em. Em sợ em ko cho anh gọi.

Em bảo a đừng gọi cho ai. Rồi may mắn mình lại gặp đc 1 cô tốt bụng. Thấy 2 đứa tội nghiệp cô hỏi chuyện, nói ra mới biết cô cũng đưa mẹ bị K giáp đi điều trị. E vẫn nhớ lúc đó em mếu máo nói với cô:" cô ơi, bố mẹ cháu ở xa, 2 ae cháu chẳng biết gì. Thôi cô thương cháu, cô coi cháu như con cô. Cô giúp cháu vào gặp bác sỹ rồi lo thủ tục nhập viện cho cháu với". Cô thương 2 đứa nên làm hết thủ tục nhập viện cho em. Cô dặn dò cẩn thận xong mới về.

Suốt 1 tuần sau mổ, ngày nào a cũng đi đi về về từ trường Mỏ sang viện ung bướu trên đường Thanh Nhàn.
Rồi hôm nắng quá, a đi lại nhiều nên bị cảm. Tối đó anh nằm co ro trên giường bệnh bên cạnh giường em. Em thương lắm!!!

Rồi đến đợt điều trị I-ot lần 1. E ở cách ly trong viện 4 ngày. Ngày nào a vs bác M cũng ra vào mang đồ ăn thức uống cho em. Anh gọi điện, nhắn tin động viên em. Em bảo là: "em bị như này, không biết tương lai sẽ thế nào. A có lấy em ko?? Lấy e a sẽ khổ lắm. Phải chăm sóc e nhiều lắm!! ". Anh trả lời em là: "giờ em thương a thì e cố gắng ăn uống cho khoẻ mạnh, đừng lo nghĩ nữa. Nếu bỏ em, anh đã bỏ từ khi biết e bị bệnh rồi. Đã không vất vả chăm em bao ngày qua.."

Sau 2 lần điều trị iot, sau bao cố gắng của cả nhà, em đã tạm thời khỏi bệnh. Khi bác sỹ báo kết quả tốt, không phải vào điều trị nữa, em vui lắm. E gọi điện khoe a. A vẫn bình tinh., nhẹ nhàng như lần a nói "e bị ung thư rồi". Anh bảo "vì anh biết trước em sẽ khỏi bệnh mà"...
Anh à!!! Chuyện của mình dài quá!!! Nhưng đẹp lắm anh ạ!!! Em may mắn lắm vì có anh bên cạnh, vì anh đã ko bỏ em lúc e tuyệt vọng nhất! Và điều quan trọng nhất là anh đã dũng cảm quyết định lấy em!!

Cảm ơn anh!!! Người đàn ông tuyệt vời nhất trong cuộc đời em!!!