Share Status
Email


Tiêu đề


Nội dung Status





Bây giờ anh ấy nhắn tin, mình còn chẳng dám trả lời

Chào các bạn, mình là Neu-er K55. Đây là lần đầu tiên mình viết confession. Mình rất mong các bạn sẽ lắng nghe câu chuyện của mình và cho mình 1 lời khuyên chân thành từ các bạn. Cám ơn các bạn trước nhé!
Mình có mối tình đầu khá đẹp, 2 năm, nhưng đã kết thúc được 1 năm rồi. Thực sự, mình vẫn còn tình cảm với ny cũ của mình. Bạn ấy rất tốt, giỏi, giao tiếp tốt, khá bảnh nên nhiều cô gái để ý.

Khi yêu nhau, tất cả mọi người ai cũng khen 2 đứa mình đẹp đôi, mình cũng tự cảm nhận thấy điều đó. Bạn ấy học BK K58, và chúng mình dường như xứng đôi về mọi mặt, sở thích cũng giống nhau, nhưng càng về sau, khi 2 đứa tham gia nhiều hoạt động hơn, có ít thời gian cho nhau hơn, suy nghĩ cũng dần khác nhau, không như trước đây nữa và cũng vì một vài lý do khác nữa, bạn ấy quá đào hoa, dường như có 1 mình mình thôi là chưa đủ, bạn ấy muốn có thêm nhiều người như mình, còn mình thì không thích điều đó chút nào, cái tôi của 2 người cùng cao như nhau, suy nghĩ càng ngày càng khác nhau, và rồi bạn ấy có tình cảm với một bạn gái khác mà bạn ấy nghĩ là hợp với bạn ấy hơn mình, nên kết quả là chúng mình chia tay nhau.

Giờ có gặp lại nhau cũng dửng dưng, chẳng còn là bạn nữa. Mình đã rất giận bạn ấy và con nhỏ kia, vì nó quen bạn ấy khi nó thừa biết bạn ấy và mình đang yêu nhau, và giờ thì nó thay thế mình. Trước đây mình chưa bao giờ nghĩ bọn mình lại chia tay nhau được vì cả 2 đều yêu nhau rất nhiều, và rất hợp nhau về sở thích, và dường như cả 2 đều rất tự hào về ny của mình. Bọn mình đã tính đến chuyện tương lai nữa, nhưng giờ hết rồi, mọi thứ đều dang dở, mọi chuyện đâu có suôn sẻ như mơ được. Nhưng thôi, mình muốn nói 1 chút về nyc của mình thôi. Chỉ là hiện tại mình mặc dù vẫn giận bạn ấy lắm lắm nhưng vẫn còn tình cảm với bạn ấy rất nhiều, mình chưa quên được bạn ấy, mình vẫn nhớ bạn ấy lắm, mặc dù bạn ấy chắc không còn tình cảm với mình, bạn ấy có ny mới rồi, còn mình thì chưa. \

Sau chia tay, mình tập trung vào công việc của mình hơn, mình khép mình hơn. Trước mình nói chuyện với con trai rất thoải mái và vô tư, nhưng sau khi mình chia tay ny, mình ít nói chuyện với con trai hơn, có ai bắt chuyện mình cũng không còn thoải mái như ngày xưa nữa, có ai nhắn tin làm quen hay hỏi han kiểu tán tỉnh mình toàn cho next luôn, trừ bạn bè, người quen, những mối quan hệ làm ăn hay công việc thực sự. Mình không có ý định yêu ai trong khoảng thời gian này, chỉ tập trung vào công việc của mình thôi.

Cho đến một ngày, mình tham gia 1 khóa đào tạo nhân sự mới của công ty, mình có thân với 1 nhóm trong đó có 2 anh trai mình quý nhất. Lúc đó, mình lại có cảm tình với 1 anh A, anh ấy cùng quê với mình, giỏi lắm, lại hiền, khá tâm lý, cái gì cũng biết, chỉ mình khá nhiều. Anh ấy chỉ mình mấy cái về kinh doanh mà anh đang làm. Còn 1 anh B thì khá trẻ con, vui tính, rất hay trêu mình, trong nhóm hay trêu mình nhất. Anh ấy bảo mình, em ít nói lắm, em chỉ cười thôi, em phải nói nhiều như bạn XYZ kia kìa,. Lúc ấy mình nghĩ, là tại em không thích nói về những chủ đề đấy thôi, chứ em mà nói thì cũng không ít đâu.

Có lúc anh ấy còn trêu mình với anh A nữa, chắc biết mình thích anh A. Nhưng sau mình tránh, để mn không nghĩ linh tinh, vì mình cũng ngại, chỉ muốn xem các anh là anh trai thôi, bạn bè, đồng nghiệp mặc dù có chút cảm tình, thì càng quý nhau hơn thôi chứ cũng chẳng có gì đặc biệt cả. Có 1 lần anh B đi qua khu mình ở, anh ấy tiện gọi mình ra cafe, 2ae nói chuyện 1 lúc thôi. Mình cũng chia sẻ khá nhiều về công việc hiện tại mình đang làm ngoài (ngoài công việc ở công ty) với những dự định tương lai của mình. Anh ấy khá ủng hộ.

Không hiểu sao sau hôm ấy anh ấy nói chuyện với mình nhiều hơn, rồi anh ấy bảo anh ấy thích mình, anh ấy bảo : "em cứ như thế bảo sao anh không thích không được", rồi bảo muốn mình làm ny của anh ấy. Mình từ chối thẳng thắn luôn là em không muốn yêu, em chỉ muốn tập trung vào công việc thôi, công việc của em chưa ốn, chưa như em mong muốn, em còn nhiều kế hoạch chưa xong, em không có thời gian cho chuyện tình cảm. Yêu đương mệt mỏi lắm. Anh ấy vẫn cứ cố gắng, cố gắng mỗi ngày, anh ấy bảo không cần mình dành quá nhiều tgian cho anh ấy, chỉ cần 1 chút thôi, bảo chỉ cần mình đồng ý thôi, anh ấy sẽ lo hết tất cả. Nhưng mình vẫn không đồng ý.

Lý do để mình không đồng ý có nhiều lắm: Mình muốn tập trung làm kế hoạch của mình ok đã, chứ không muốn dính tới yêu đương, mệt mỏi lắm; Thứ 2 là anh ấy cũng không phải gu của mình (về ngoại hình); thứ 3 nữa là anh ấy quê xa mình lắm, nếu có yêu sau này cũng không có kết quả gì cả, vì mình xác định là sẽ lấy chồng gần, chứ không lấy chồng xa; Cuối cùng nữa là mình vẫn còn tình cảm với ny cũ, mình không muốn lừa dối anh ấy. Nhưng anh ấy thì cứ cố gắng, không chịu bỏ cuộc. Mình cũng tìm hiểu 1 chút, anh ấy khá tốt bụng, vui tính, đối xử với anh em rất tốt, chu đáo, giao tiếp cũng khá ok, chỉ có điều hơi bốc đồng. Anh ấy kiên trì, cố gắng hàng ngày quan tâm mình, đã có lúc mình mủi lòng, nhưng mình vẫn không đồng ý. Thực sự thì, mình quý anh ấy lắm, nhưng quý chỉ giới hạn như anh trai của mình, không có ý gì khác. Mình nói mà anh ấy không chịu hiểu.

Tới 1 ngày, mình bảo mình sẽ vào Sài Gòn làm việc, anh ấy có vẻ buồn. Thấy bạn bè nhắn tin cho mình, bảo anh ấy khóc, anh ấy buồn lắm, đi làm hay đi đâu, nhìn cứ buồn buồn, có hôm còn buồn không cả ăn. Nghe thế mình cũng thấy có lỗi quá, nhưng mình cũng không thể làm gì khác. Anh ấy cứ nói là anh ấy yêu mình, thích mình, muốn mình làm bạn gái, ny các kiểu, nhưng không hiểu anh ấy như thế nào, cả mấy tháng trời (tầm 3 tháng liền) không có lấy 1 cái hẹn với mình. Nhưng cái này mình không trách, vì chắc do mình bận quá anh ấy không dám hẹn chẳng hạn.

Nhưng mình cảm thấy anh ấy chỉ dừng lại độ quan tâm ở lời nói, mình chưa thấy hành động của anh ấy. Thường xuyên nhắn tin cho mình, nhưng lại chỉ quan tâm ở lời nói thôi. Có đợt mình bị ốm, mình về quê 2 ngày, anh ấy biết nhưng khi mình lên HN anh ấy cũng chỉ nhắn tin thôi, không có thêm bất cứ hành động nào khác. Lúc đấy mình đã chờ anh ấy rủ mình đi ăn hay như nào đấy, nhưng không, anh chỉ nhắn tin cho mình thôi. Nguyên cả mấy tháng trời, anh ấy chỉ nhắn tin qua zalo cho mình, không FB, không gọi điện thoại, không hẹn.

Nên mình thấy chẳng có gì đặc biệt và không thấy sự chân thành hay sự quan tâm thực sự của anh ấy. Càng làm mình thấy không đồng ý là đúng. Ngay cả đợt vừa rồi 20.10 anh ấy cũng không nhắn tin chúc mừng mình lấy 1 câu, cái này đơn giản mà, bạn bè còn gửi tin nhắn chúc nhau được, ấy vậy mà anh ấy chẳng cả nhắn cho mình 1 tin. Mình nói mình vào Sài Gòn cũng chỉ là trêu anh ấy thôi, nhưng anh ấy cũng không hỏi mình khi nào em đi, hay em đi bao lâu.

Mình thấy cái tình cảm mà anh ấy bảo rằng anh ấy thích mình rất nhiều, yêu mình lắm, thì không biết là như nào. Là tại anh ấy ngốc, không biết quan tâm mình, hay thực sự tình cảm này là cảm nắng, chỉ là bất chợt thôi? Đã có lúc mình cảm nhận được tình cảm anh ấy dành cho mình là thật lòng, chỉ là anh ấy nhát, không dám thể hiện. Mình đã nghĩ hay là nói thẳng với anh ấy là sao em không thấy anh thể hiện hành động gì là có tình cảm với em cả (vì nếu tán 1 đứa con gái mà suốt ngày chỉ zalo, đơn điệu không có gì thêm cả thì fail quá) nhưng mình lại sợ, khi nói ra anh ấy lại nghĩ ra mấy trò làm thật thì mình không biết từ chối thế nào, lại làm khổ anh ấy ra, nên lại thôi không nói nữa. Nhưng có những lúc mình thấy anh ấy thực sự chỉ là nhất thời cảm nắng, sẽ quên nhanh cái tình cảm này thôi, khi gặp 1 người con gái tốt hơn mình.

Đến giờ anh ấy vẫn nhắn tin cho mình thường xuyên, chỉ để hỏi han em đi làm về chưa em, em ăn gì chưa em, hôm nay em đi làm mệt không... Thực sự thì bản chất anh ấy là một người rất tốt, chăm chỉ, siêng năng và khá thông minh. Anh ấy vẫn cố gắng thuyết phục mình làm bạn gái anh ấy. Có hôm đêm nằm không ngủ đc, anh ấy buồn vì mình bảo đi Sài Gòn, 3h còn thức nhắn cho mình tâm sự các kiểu (nhưng mình ngủ rồi, hôm sau mới biết). Mình thì sợ ... sợ đồng ý làm bạn gái anh ấy, sau này sẽ làm anh ấy khổ, buồn hơn nữa. Vì mình biết, sau này sẽ không kết quả gì

Với cả mình là người có sở thích đi du lịch, xê dịch. Mình hay đi chơi xa với nhóm cả con gái cả con trai, anh ấy thì không thích lắm, mấy lần mình đi, anh ấy có vẻ không thích lắm, bảo không thích mình đi với người con trai khác. Mình không biết là anh ấy đùa hay thật nữa. Nhưng thực sự, đấy là sở thích của mình, nên nếu ai ngăn cản mình vì lý do đó, mình thực sự không thích, vì không thông cảm và ủng hộ mình. Trước có 1 bạn nam tán mình, trong lúc nói chuyện bảo là không thích con gái đi nhiều với cả làm việc nhiều các kiểu, chỉ thích con gái nội trợ đảm đang các thứ, mình cho next luôn, vì chắc chắn không hợp gu mình.

Mình đã nghĩ nếu có yêu ai thì sẽ yêu một người có chung sở thích với mình, đam mê xê dịch, đam mê kinh doanh, thì sau này sẽ đi cùng nhau tới nhiều nơi được (như ny cũ của mình). Nên là anh này, mình cũng chưa đồng ý. Nhưng mình thấy khó hiểu, những người khác mình từ chối dứt khoát và rất nhanh chóng, còn anh này thì mình cứ mãi không dứt được. Căn bản vì anh ấy tốt bụng, mình rất quý anh ấy. Mình không biết có phải mình đã có cảm tình với anh ấy hay không mà chưa dứt khoát được. Vì đã có lúc mình nghĩ hay là đồng ý yêu anh ấy, biết đâu mình lại thấy mọi thứ ok hơn.

Nhưng suy đi nghĩ lại mình lại không đồng ý. Còn anh ấy thì vẫn quan tâm mình hàng ngày, như đang nuôi hi vọng ấy. Mình sợ anh ấy buồn, nghĩ tới việc anh ấy khóc vì mình, anh ấy buồn, là mình sợ lắm... mình cũng buồn... Mình rất sợ từ chối xong, anh ấy buồn và sẽ chẳng bao giờ nhắn tin cho mình nữa, mình sẽ mất anh ấy, không còn anh ấy là bạn nữa... sợ lắm.
Bây giờ mình đang hơi lúng túng, các bạn có thể cho mình lời khuyên được không ạ? Nếu các bạn là mình, liệu các bạn có cho anh ấy 1 cơ hội không ? Các bạn nghĩ mình có nên đồng ý? Mình thấy khó quyết đoán như mọi lần khác quá.
Giờ anh ấy nhắn tin, mình còn chằng dám trả lời ... :(