Share Status
Email


Tiêu đề


Nội dung Status





Bất kể tình yêu nào cũng đều thiêng liêng và đáng được trân trọng

Từ những ngày còn là sinh viên đại học, Tôi đã không ngừng nghĩ về hình mẫu một người yêu điềm đạm, tĩnh lặng, sâu sắc và cuốn hút. Cả đến trong mơ Tôi cũng mơ thấy. “Anh” của Tôi trong mơ và cả trong tưởng tượng không hiểu tại sao nhìn men lắm, đẹp trai lắm lắm nhưng lại có nét...không giống con trai. Why?
Có lẽ Ông trời thương tình đứa con gái tội nghiệp như Tôi nên sau khi tốt nghiệp đã cho tôi thật sự nhìn thấy cậu.

Một cô gái tổ chức sự kiện như tôi, giữa ngàn người trong bữa tiệc, giữa ngàn ánh đèn lấp lánh mà đến tận bây giờ vẫn chưa hiểu tại sao mắt tôi duy chỉ nhìn thấy mỗi cậu? Cậu ngồi đó, lịch thiệp, điềm đạm và trầm lắng. Mỗi bước chân tôi đi, con tim lại rộn lên một nhịp. Đôi mắt tôi không thể ngừng tìm kiếm cậu , đôi chân t không thể ngừng tiến về phía c đang ngồi ưu tư suy nghĩ. Tôi đánh liều hỏi cậu đang cần gì để có thể giúp.

Cậu chỉ nói “cảm ơn” và tôi nghĩ nếu tôi quay đi ngay bây giờ thì có lẽ mãi mãi có thể sẽ không bao giờ gặp lại cậu, bất giác tôi thấy sợ, sợ sau này dù chỉ 1 lần cũng không thể gặp lại cậu, và nhìn cậu như bây giờ. Có lẽ đây là một cuộc gặp với kết quả phũ phàng như bao cuộc gặp gỡ khác trên thế giới này, gặp gỡ để chia xa, vậy tại sao lúc này Ông Trời lại để tôi được gần cậu đến vậy?? Chìm trong mớ suy nghĩ hỗn độn rồi tôi lại giật bắn người vì câu hỏi của cậu “nếu cần hỗ trợ, mình liên hệ với cậu bằng cách nào?”

Và cứ như vậy chúng tôi đến với nhau nhẹ nhàng, giản dị như thế. Cậu,chính là mối tình đầu tiên của tôi hay nói đúng hơn là lần đầu tiên sau 3 năm trăn trở Tôi đã tìm thấy bản thân. Tôi là ai - rằng Tôi yêu người cùng giới. Và người tôi yêu là Cậu! "Anh" của tôi là một cô gái đẹp trai lắm lắm,nhưng lại vô cùng nhẹ nhàng, hiền lành, tĩnh lặng và sâu sắc.

Tôi yêu cậu như vậy, chân thật và ngây ngô, sâu sắc và cuồng nhiệt. Tôi còn nhớ lúc Mẹ bắt tôi xa cậu, tôi cầm lái 100 cây số bấm nước mắt đi tìm cậu khi biết rõ Mẹ đang ở nhà, ôm lấy phong thư dài 4 trang của tôi để lại. Tôi đau đớn và thấy mình tội lỗi, không ngừng trách bản thân tại sao lại bỏ nhà đi. Nhưng khi nghĩ về tình cảm đã dành cho cậu, con tim lại thấy như tìm được chút niềm an ủi. Tự nhủ lòng một ngày Mẹ sẽ hiểu được tôi yêu cậu đó là một lẽ bình thường và tự nguyện.

Cứ như thế, với niềm tin này, Tôi yêu Cậu bất kể ngày mưa bão, bất kể cơm áo gạo tiền làm tôi mỏi mệt, bất kể áp lực gia đình làm cả hai muốn buông xuôi. Có đôi lúc thiếp đi với đôi mắt cay xè vì khóc, có khi ta cãi nhau và tay trầy xước bởi những cái bấu thịt giận dỗi đáng yêu của Cậu - tất cả những điều này, tôi đều yêu cả.

Và biết rằng, dù có trải qua những giây phút làm tổn thương nhau như vậy, nhưng khi nghĩ về lúc ta bắt đầu, Tôi lại yêu Cậu nhiều và nhiều hơn. Thấm thoắt đã 3 năm rồi nhỉ? Cậu à, khi viết những dòng này chỉ mong cậu biết một điều, sau tất cả những gì ta đã trải qua, Xin lỗi vì cứ mãi yêu cậu theo cách trẻ con làm cậu buồn giận.

Cậu biết không? Dù thường không nghe lời cậu, dù không hiểu hết về những trăn trở mỗi đêm làm cậu suy nghĩ thao thức. Nhưng xa cậu là điều tồi tệ nhất trong cuộc đời này.. Sẽ không rời xa cậu một lần nào nữa đâu.

Gửi đến tất cả những ai đang yêu, sắp yêu và sẽ yêu rằng: " Hãy mạnh mẽ dám yêu và dám sống cho tình yêu của mình. Bất kể tình yêu nào cũng đều thiêng liêng và đáng được trân trọng. Chúng ta chỉ có một cuộc đời để sống và để yêu thôi"
Cảm ơn Admin và các bạn đã dành thời gian quý báu đọc hết đến dòng này. Chúc mọi người một ngày tốt lành!