Share Status
Email


Tiêu đề


Nội dung Status





Tôi trả tự do cho em rồi, em đi đi... O_o

Khi gửi cho cô ấy tin nhắn:" Anh từ bỏ em rồi. Em đi đi".. Tôi đã nghĩ thế này.
Tình yêu là không ai muốn bỏ đi. Đúng thế!
Đã từng quen từng bước chân từng con đường, từng thói quen, từng chẳng phân biệt của anh hay của em... giờ nhắm mắt xé toạc làm hai ngả, ai không đau lòng?

Cô ấy dường như luôn phù hợp với mọi thứ gắn với mình. Từ cái tên, ngành học đến môi trường làm việc. Dường như cái gì cũng rất... vừa vặn. Một cô gái thông minh vừa đủ làm tôi cười, nhan sắc đủ làm tôi tự hào và dở hơi đủ làm tôi xiêu lòng. Kiểu người luôn sáng suốt khi bình thường và đưa ra những quyết định quan trọng khi cao hứng!? :)

Tình yêu chợt ùa tới chẳng cần gõ cửa. Không ai xác định cưa đổ ai. Chỉ là vài lần đón đưa, những câu chuyện chẳng đầu cuối, những công việc cả hai cùng xây dựng, những quyển sách cả hai cùng đọc, những vùng đất mới dắt tay nhau bước qua. Thế là yêu. Cô ấy là kiểu người nhìn rất ngu ngơ và dớ dẩn! :) Nhưng cái đầu thì phức tạp vô cùng.

Cô ấy độc lập, không thích dựa dẫm, lạnh lùng một chút, vô tâm một chút, thường xuyên đẩy tôi ra xa khi tôi muốn giúp đỡ. Tôi hiểu nên chỉ cười. Biết tôi buồn đấy, biết cả; Nhưng bướng lắm, nên chỉ tự nói mình sẽ kiềm chế bớt cái kiêu hãnh của bản thân dần đi thôi chứ cũng chẳng nói với người ta một lời an ủi nào. Tệ thế!. Thế mà qua bao sóng gió vẫn trải qua cùng nhau, kiểu lạ lùng. Tình yêu khó hiểu. Đôi khi người ta chỉ cần đứng cùng nhau là đủ.

Trong tình yêu chuyện đúng sai không quan trọng. Với tôi, dù đúng dù sai, mất nhau là hết. Và phụ nữ thì luôn có đặc quyền. Nên dù có chuyện gì tôi cũng sẽ tha thứ và bảo vệ tên dở hơi đấy!. Tôi có thói quen ở phía xa nhìn ngắm cô ấy. Cũng có thói quen chuẩn bị mọi thứ cho cô ấy, từ xe ôm đến stylist. Cứ yên tâm. Dù méo mó sẽ luôn có anh đây!

Nên tôi chẳng lo lắng khi cô ấy chuyển công tác xa...
Nên tôi tin tưởng chẳng bàn tay nào khác đủ sức cướp cô gái của mình...
Khi gửi cho cô ấy tin nhắn:" Anh từ bỏ em rồi. Em đi đi". Tôi đã nghĩ thế này.
Tôi sẽ chẳng thôi quan tâm người ta được. Cũng không thể thôi mong chờ người ta được.

Nếu người ta có lỡ lựa chọn sai và cần tấm vé khứ hồi, chắc chắn mình sẽ chẳng thể quay lưng. Vì thâm tâm tôi biết tôi dành những gì cho người con gái này. Chỉ là thâm tâm tôi cũng biết. Đến lúc rồi. Vì cô ấy luôn thẳng thắn, thẳng thắn đến đau lòng. "Em cũng có thích anh ấy." Tôi tiếp tục các dự án của mình. Thiếu tình yêu đúng là không chết được. Chỉ là sống không trọn vẹn thôi..

Vẫn phải sống chứ. Tôi cắt đứt mọi liên lạc để cô ấy không thể nhìn thấy, nghe thấy tôi đang ở đâu, thế nào, sống ra sao. Có độc ác với em k? Tôi trả tự do cho em rồi. Em đi đi. Không phải tôi từ bỏ. Chỉ là... Tôi chỉ còn nhiêu đó kiêu hãnh thôi...