Share Status
Email


Tiêu đề


Nội dung Status





Thà khóc trên xe Leuxs còn hơn cười trên xe máy =))

Mình là nữ K55 mới ra trường tháng 7, là con gái tỉnh lẻ lên HN học, hiện tại mới xin được vào một công ty tư nhân làm. Nếu đánh giá mặt bằng chung thì mình cũng gọi là khá +. Khi mình viết lên đây mình cũng chỉ mong chia sẻ và lời khuyên... Ở quê mình con gái đến tuổi này mà chưa có ny thì gọi là tồn kho mất chìa khóa, những đứa bạn thân với mình từ cấp 3 cũng đã có chỗ dựa, không ít nhất là cũng có ny.

Còn mình 2 năm rưỡi qua vẫn chưa yêu ai cả, không hẳn là vì tính cách mà vì mình cũng từng trải qua 2 mối tình. Bố mẹ thì cứ giục mãi, làm mình cứ phải đứng trước 2 lựa chọn hiện tại mà mình mãi ko nghĩ ra...Một là trước khi ra trường nửa năm mình có quen 1 anh cũng quê, hơn mình 8 tuổi, cũng đẹp trai, phong độ, ăn nói lưu loát và cuốn hút, má núm đồng tiền, có duyên, công việc ổn định, làm cho 1 công ty tư nhận việt chuyên về xuất nhập khẩu.

Công việc của anh thì bận bịu nên vẫn đi suốt ra các cảng để làm việc. Anh ấy cũng hay hỏi thăm, thỉnh thoảng cũng mời mình đi ăn, đi xem phim, cũng hay tương tác trên FB đều đặn. Mình biết với độ tuổi và công việc hiện tại nghe các chị cùng công ty a nói cũng tầm ngót nghét hơn 1000USD. Ai cũng bảo a ấy tốt, lại quen biết rộng sau có thể giúp mình công việc

Nhưng mình vẫn có cảm giác không yên tâm lắm vì a ấy cũng hơn mình 8 tuổi, lại điển trai, công việc lại rất hay đi xa, thời gian thì sáng tối thất thường, nghe nói đã qua khá nhiều mối tình với nhiều cô gái khác nhưng vẫn không đến được với ai. Nói thật với con gái nhìn a ấy thôi nhiều người cũng tự đổ... Bố mẹ bạn bè cũng cứ khuyên mình thuận theo a ấy luôn để cuối năm nay cưới cho đẹp nhưng mình vẫn trần trừ, ba mẹ cũng vì thế mà giận thay...

- Người thứ 2, có lẽ là người yêu cũ của mình, mối tình thứ 2 và là mối tình Đại học của mình. Anh ấy hơn mình 4 tuổi, cũng là trai NEU, hơn mình 4 khóa. A sống rất giản dị, ăn mặc cũng đơn giản, ko trải chuốt vuốt keo, mái tóc xoăn, với nàn da rám nắng, chỉ với đôi giày tây hơi cũ, chiêc quần kaki và sơ mi xanh. Ngày đầu mình nhìn thấy anh ấy là cách đây 3,5 năm khi mình cuối năm nhất,

Hôm ấy cũng chỉ tình cờ gặp nhưng mình ấn tượng với giọng nói ấm của anh ấy cũng như sự chân thành, cũng chẳng biết vì sao mà mình yêu nữa, mặc dù lúc đó xung quanh mình cũng có rất nhiều vệ tinh, rất nhiều người theo đuổi nhưng cuối cùng vẫn chọn a ấy. Tất nhiên lúc yêu chúng mình cũng trải qua nhiều sóng gió, anh mới ra trường, gia đình lại khó khăn, lại nhiều chuyện nên a vẫn luôn bảo vệ và chăm sóc, dạy mình học và động viên mỗi khi mình lười nhác

Điều duy nhất a mong là mình trưởng thành, tự lập và học thật tốt. Mình cũng cố gắng lo lắng lại cho anh, dẫu mình ko biết những câu chuyện về gia đình a ấy, về tuổi thơ khó khắn của anh (mà mãi sau này gần ra trường mình mới biết và cũng vì mình trẻ con nên a không dám nói sợ mình phán xét gia đình a mà xa lánh) nhưng lúc ấy mình vẫn tin mình trọn đúng người.

Nhưng rồi thì sự trẻ con, ham chơi, cũng như lúc đó công việc anh khó khăn anh phải thay đổi công việc liên tục, rồi có người bàn tán, rồi mình và anh hiểu lầm rồi chia tay. Mình chỉ nhớ hôm mình chia tay, anh đã khóc rất nhiều, đó có lẽ là lần đầu tiên mình thấy anh khóc nhưng lúc ấy mình ko thể chịu nổi, cơn giận cũng như sự ngốc nghếch của mình không cho a giải thích (tất nhiên lý do không phải có người thứ 3 hay phản bội).

Mình biết a ấy cũng đau khổ, cũng mấy lần đến làm lành nhưng mình không cho rồi vì công việc mới của a, a phải sang Bắc Ninh công tác. mất hơn 8 tháng mới quay lại Hà Nội. Trong 2 năm kể từ ngày chia tay, anh vẫn âm thầm quan tâm và dõi theo mọi bước chân của mình, việc học và cuộc sống của mình. Những ngày lễ, mỗi khi mình đau ốm, hay đơn giản là mình học bài nên hay thức đến 3 - 4h, thì chỉ cần mở công sáng hôm sau ra vẫn luôn có 1 bó hoa, 1 cái bánh mình hay ăn, hay 1 thỏi son

Mình hay dùng cũng những lời động viên học tập cũng như nhắc nhở ngủ sớm để giữ sức khỏe. Nhưng lúc ấy mình vẫn không tha thứ cho anh vì lúc ấy mình không hiểu. vẫn mải chơi, tận hưởng cái tự do. Nhưng mỗi khi mình đơn độc, mỗi khi mình tự lực đi thi các cuộc thi giành cho sinh viên, vẫn luôn có một người từ phía sau âm thầm ủng hộ, vẫn đồng hành trên mọi con đường mình đi.

Đứa bạn thân của mình, đứa duy nhất còn giữ liên lạc với anh ấy thì bảo 1 năm rưỡi trước có hỏi anh còn yêu không, chỉ nhận lại 1 câu nói đơn giản "Yêu chưa bao h hết' còn bây h thì không thể liên lạc được nữa. Năm xưa mình đã chặn hết số đt, chặn hết zalo, FB mà anh ấy vẫn luôn biết mình như nào. H mình cũng không biết tìm anh ấy ở đâu nữa, dù hoa và quà vẫn đến nhưng chưa bao h có địa chỉ nơi gửi.

Lúc sang công ty đối tác, mình có gặp 1 người bạn đại học cũ của a, nghe kể a đã thay trầm tính hơn, ko vui vẻ, nói nhiều hay cười như trước nữa, hiện đang làm 1 cty nước ngoài, lương thưởng cũng khá, nghe nói suốt mấy năm qua cũng chưa yêu ai cả vì tập trung làm việc nhưng không có số hay biết anh trọ ở đâu.

H mình nên làm gì đây? Nên yêu và chấp nhận ai? Người đầu tiên như bố mẹ và bạn bè nói có thể cho mình 1 cuộc sống sung túc, một ngôi nhà, không thiếu thốn vật chất lúc mới ra trường như này, chiều mình nhưng lại có cảm giác lo sợ HAY đi tìm người vẫn luôn dõi theo mọi bước chân, âm thầm ủng hộ mình, yêu mình như ngày đầu

Nhưng nếu chọn anh mình sẽ không có ngay được sự ổn định, sẽ không có 1 mái nhà ngay mà chờ đợi thêm 1 - 2 thậm chí 3 - 4 năm nữa vì anh còn đang cố gắng làm kiếm tiền và tích cóp để xây dựng cuộc sống tương lai, một gia đình hạnh phúc như ước mơ năm xưa của anh ấy. Còn mình tình yêu của anh không thay đổi như suốt 3 năm qua nhưng quay lại sẽ phải đấu tranh và vấp phải sự ngăn cản của bạn bè hay gia đình.

Mình thực sự không biết phải làm sao?
Có thể các bạn sẽ nghĩ mình ngu nhưng nếu là hoàn cảnh này các bạn mới hiểu

giờ ví dụ  phần nguồn như này nhé
- đầu tiên, chị bôi dậm
- sau đó căn chỉnh sang phải
- và cuối cùng là chèn link, link tới bài gốc của nó trên fanpage NEU, giờ em tìm tạm 1 link, chị sửa lại sau nhé ?uh
- nhớ click vào cả 2 ô là mở trong tab mới và thêm thuộc tính rel="nofollow" chị nhé