Share Status
Email


Tiêu đề


Nội dung Status





Ở đâu ra :D

Người yêu quá hoàn hảo
Không biết có ai bị giống mình không nữa, người yêu quá hoàn hảo làm cho mình cảm thấy hơi thiếu an toàn. Mình là nam K56, em người yêu học USSH nhỏ hơn một tuổi. Mình mới tán đổ em ấy được hai tháng. Lúc đầu thì mình thấy cực kì hưởng thụ luôn, mà sau thấy hơi bất an sao ấy.

Người yêu mình bé người, 1m53, không phải kiểu xinh lung linh nhưng mà dễ nhìn lắm, cười một cái là sáng cả góc phố lên ấy, chăm học mà học giỏi nữa, năm trước kì nào cũng được học bổng. Nhưng mà cái làm mình bất an không phải thế. Em này tính tình cực kì hiền lành ôn nhu, có cá tính nhé, mà cư xử siêu khéo luôn, ai cũng thấy dễ chịu và yêu thích, đây cũng là lí do mình đổ đứ đừ. Lại là kiểu con gái nết na ấy.

Em ở nhà trọ. Sáng đều dậy sớm nấu cơm, ăn sáng và mang cơm theo, khi quen mình thì làm cả cơm cho mình nữa, siêu ngon, siêu phong phú, lại không tốn kém quá, tại vì em rất biết cách phối hợp và chế biến. Quần áo tóc tai thì bao giờ cũng thơm tho sạch sẽ. Quần áo không bao giờ có nếp nhăn hay vết bẩn nào, gọn gàng tươm tất từng tí một, em không có nhiều đồ nhưng mặc lâu vẫn còn rất mới.

Có lần mình giúp xách gạo sang nhà em, nhà cực kì sạch sẽ gọn gàng, nhiều vật dụng lắm mà vẫn gọn. Thời buổi bận rộn, biết bao nhiêu bạn nữ ra đường lồng lộn về nhà bừa bộn, thực ra mình cũng dễ tính, mấy việc đó mình không quá để tâm, có điều người yêu mình ngoài sức tưởng tượng thật. Thiếu an toàn nữa là, em người yêu mình cực kì hiểu chuyện.

Những hôm mình đi làm đến khuya về, mở điện thoại ra đã thấy một loạt tin nhắn yêu thương các kiểu, cuối cùng lại dặn mình đừng gọi, em bảo em ngủ trước. Lúc đầu mình không nói gì, nhưng có hôm mình giả vờ dỗi thì em mới bảo em sợ mình mệt. Xúc động thật ấy. Lúc nào em có chuyện vui buồn gì đó muốn kể đều hỏi mình có rảnh không, nếu mình bận thì không kể nữa.

Đi ăn đi chơi thì mình tranh trả tiền. Em chọn những chỗ vừa phải, chọn món vừa phải, bao giờ cũng thế. Thực ra em là con nhà giàu, giáo dục tốt, em quen ăn sạch, ăn sang, nhưng đi với mình thì em lại khéo léo dung hoà hết. Không ăn quán cóc nhưng vẫn ăn được quán bình dân, không mua quần áo lề đường nhưng cũng không đòi mình mua cho hàng hiệu. Một cái váy em mặc giá đến vài triệu, mình tặng cho cái mũ 200k đội suốt ngày.

Em không bao giờ giận hờn hay làm mình làm mẩy gì hết. Có lần mình đi chơi về muộn quên mất phải đón em, điện thoại lại hết pin, em đứng đợi cả tiếng rồi tự đi bộ về, hôm đó trời mưa to. Mình lo sốt vó lên sợ em ốm sợ em giận các kiểu, rốt cuộc em chỉ bảo lần sau đừng để điện thoại hết pin, em gọi không được em lo. Trời ạ. Từ lúc yêu đến giờ mình chả phải dỗ dành gì, em có buồn có giận đến mấy em cũng không trút lên mình, mình chỉ cần ôm em để em dựa vào lòng là xong hết.

Nhiều lúc mình cảm thấy rất bất an. Tình yêu của mình tốt đẹp như vậy, bình yên như vậy, lỡ một ngày em xa mình chắc mình chết mất.