Share Status
Email


Tiêu đề


Nội dung Status





Mười người phản bội thì chín người phải chịu hậu quả (y)

Lâu lâu rồi mới ngồi với thằng bạn, 2 thằng đều K47 của NEU, cựu sinh viên nhưng số phận của tôi khác nó...tôi đã có gia đình và 1 bé trai 2 tuổi còn nó...gà trống nuôi con, đứa bé đến giờ cũng được 4 tuổi rồi.Kể ra thì cũng dài, hồi còn là sinh viên tôi với nó cùng lớp, 2 thằng khá thân với nhau, 1 thời gian cũng ở trọ cùng nhau nhưng vì công việc làm thêm nên tôi chuyển ra chỗ khác gần chỗ làm mà cũng thuận tiện đi học luôn.

Rồi ra trường thì ít gặp nhau hơn nhưng thi thoảng có việc nó nhờ tôi 2 thằng lại ngồi n.c cuộc sống gia đình...chuyện rằng nó có người yêu từ năm cấp 3, lớp 11 đến tận lúc 2 đứa lấy nhau...thời gian yêu người yêu nó nó ko tiếc gì cả. Trông đầu tóc ăn mặc nó lúc nào cũng nhìn quê quê, tôi phải thú thực như vậy vì nó lên đại học đi làm đc bao nhiêu tiền chăm sóc người yêu nó hết...tiền để mua quần áo, tiền đi ăn, đi chơi, mặc dù ít thôi nhưng nghĩ đi nghĩ lại kiểu tích tiểu thành đại...nó ko cần nghĩ tới bản thân nó...

Hồi đó nó nói với tôi "Đàn ông thì thôi cố gắng cho vợ cho con sướng 1 chút, mình vất vả tí ko sao, chưa có vợ con thì giờ chăm sóc người yêu thật tốt, thế là đc rồi"
Quần áo thì ko chịu mua cho mình
Đồ ăn thì suốt ngày ăn mì tôm để tiền đi ăn hoặc mua đồ ăn ngon cho người yêu.
Bản thân nó ở chỗ trọ rẻ, thậm chí tiền trọ còn góp đóng cho người yêu 1 phần.

Ốm đau nó cũng qua chăm...việc nhà nó cũng giúp.
Tôi thì cũng nghĩ nó cũng đa tài, nếu gọi là giỏi hẳn thì chưa phải chỉ gọi là vì người yêu mà cái gì cũng biết làm. Tôi cũng khâm phục nó 1 điểm là ko hiểu sao vừa đi làm, vừa chăm sóc đc người yêu, học cũng ko phải là kém...thời gian đâu ra...

Ra trường được 3 năm, công viêc dần đi vào ổn định, ổn định ở đây là mức lương ổn định, cả 2 đứa về chung 1 nhà. 2 năm cấp 3, 4 năm đại học, 3 năm ra trường...9 năm yêu nhau cũng ko phải là ngắn rồi 1 năm sau thì vợ nó sinh đứa bé hiện tại...Có nhiều người hỏi, tại sao hạnh phúc vậy, có con chung rồi nhưng tôi đến giờ vẫn gọi nó là gà trống nuôi con...

Sau khi sinh cháu...vợ nó bắt đầu thay đổi, vợ nó chán cảnh phải chăm sóc con, vợ nó thích đi chơi, thích được tiêu tiền vì 1 phần công việc của vợ nó cũng tiếp xúc với nhiều người có quyền có chức có tiền...và rồi cái gì đến cũng sẽ đến, nó phát hiện ra vợ nó ko còn yêu nó, yêu con mà thay vào đó là yêu 1 người đàn ông khác, người đó có mọi thứ công việc, tiền bạc...ngay cả tình cảm cũng nhận đc từ vợ nó nhiều hơn..

Hai đứa đưa nhau ra tòa...li dị...thậm chí vợ nó còn ko nhận quyền nuôi con mà nó nhận quyền nuôi con...lúc ấy, con bé cũng mới được hơn 1 tuổi. 2 đứa đến với nhau tay trắng, ở nhà thuê, lúc li dị, vợ nó ra đi 2 đứa cũng trắng tay, ko có gì để chia nhau cả...Từ ấy đến nay, 1 mình nó nuôi con bé, cho con bé uống sữa, cho con bé ăn, dạy con bé học, lo cho con bé mọi thứ...mẹ con bé còn chẳng thèm gửi tiền nuôi con bé nữa.

Nó chỉ cười bảo "Thôi bỏ đi...sự đời ai biết đc nó ra nông nỗi này!" nó cười vì nó là đàn ông, đàn ông thì ko đc khóc, chắc nó cười vì nó cũng hết cách rồi...tôi từng hỏi nó định đi thêm bước nữa ko thì nó bảo "Ở thế nuôi con thôi..." Nghĩ lại chuyện nó cũng khổ, kể ra chắc phải thành cả chục chương nhưng thôi nói đến đây thôi...lâu lâu 2 thằng mới uống được cốc bia với nhau mà nó cũng phải mang con bé đi...con bé ngồi được nó bóc lạc cho ăn cứ lẩm bẩm.

- Bố ơi Trung Thu mẹ có về ko ạ?
- Bố cũng ko biết, mẹ về thì bố cho con đi chơi với mẹ.
- Các bạn bảo là Trung Thu được chơi với bố mẹ mà mẹ có chơi với con đâu...
Trung Thu là Tết đoàn viên, vậy mà ngồi đây, chỉ có thằng bạn cùng khóa với đứa con của nó. Mẹ nó ở đâu...

                                                                                        NEU Confessions, #12327