Share Status
Email


Tiêu đề


Nội dung Status





Mười năm bên nhau không bằng ba tháng cảm nắng :3

"Đó có phải cảm nắng ko anh..."
Chúng tôi đã yêu nhau 10 năm, cứ ngỡ tôi và anh sẽ về chung 1 gia đình nhưng có lẽ tôi đã sai. Tôi và anh bằng tuổi, chúng tôi là bạn cấp 2, lên cấp 3 bắt đầu yêu nhau...chúng tôi cùng nhau đi học trên con đường quen thuộc và cùng nhau về, những buổi ra về chờ nhau ở cổng trường mà chẳng cần dặn dò hay hẹn nhau

Cùng đi ăn vặt, rồi mua những món quà đơn giản như chiếc vòng được đan bằng sợi chỉ màu, hộp bút rồi cả những chiếc bút, anh tự khắc tên tôi và tên anh lên đó....rồi chúng tôi cũng tự hứa với nhau là phải đỗ NEU.
Lên đại học xa nhà, chúng tôi là K52 nhưng học khác khoa,có rất nhiều khó khăn ở môi trường mới...đường mới, chỗ ở mới, cách ăn cũng phải thay đổi, bạn bè cũng mới...chúng tôi cùng nhau làm quen với cách sống trên này, cùng nhau đi tìm nhà trọ, cùng nhau đi học tiếng anh rồi cùng nhau đi xin việc...

Kiếm được những đồng tiền đầu tiên 1 phần mua quà cho bố mẹ 1 phần là mua những món quà tặng cho nhau...4 năm đại học cứ thể trôi đi rồi cả 2 đứa ra trường...vì nghĩ cho tương lai nên từ lúc ra trường tới giờ cũng ít đi chơi với nhau hơn, tập trung cho công việc. Tôi thì có dự định học tiếp cao học trường mình còn anh, anh thích tập trung vào công việc 1 thời gian nữa rồi mới tiếp tục đi học..
.
Đếm xem...hmmm...từ lớp 10 đến giờ, chúng tôi yêu nhau được 10 năm..3 năm cấp 3, 4 năm đại học và 3 năm sau khi ra trường. Cả 2 đều ko sốt ruột việc cưới xin. Thậm chí bạn bè xung quanh chúng tôi thời gian họ yêu nhau còn ko bằng nhưng họ đã nên vợ nên chồng hết rồi...tình cảm 10 năm là cả 1 chặng đường dài, đâu phải ai dễ dàng từ bỏ.

Nhưng đó chỉ là suy nghĩ, còn thực tế...anh đã thích 1 người con gái khác cùng công ty với anh, tôi ko hề biết việc này vì tôi đã quá tin tưởng anh. Trong lúc tôi đi làm, anh cũng kêu bận đi làm nhưng thực tế anh đi chơi, đi ăn, đi xem phim với người ta, anh còn nói rằng tôi và anh chỉ là bạn thân, ngày trước có yêu nhưng giờ hết tình cảm rồi. Đến lúc mọi chuyện bị tôi phát hiện, bị phơi bày thì anh nói thẳng với tôi rằng

- Tình cảm của anh cho em...anh nghĩ đã ko còn, anh cảm thấy nó rất bình thường và nhạt hơn rất nhiều...anh không còn yêu em nữa. tình cảm..nó thuộc về cảm xúc. Em ko thể ép anh ở bên em khi anh đã ko còn cảm xúc với em. Ở bên cô ấy, anh thấy yêu thương cô ấy hơn em.
- Vậy 10 năm qua...anh với em, còn với cô ấy là 3 tháng...

- Anh nghĩ dù là 3 tháng...10 năm hay 20 năm ko còn quan trọng nữa, quan trọng giờ anh ko còn yêu em nữa, cố níu kéo thì chỉ còn lại 2 chữ thương hại chứ đó không còn là tình yêu. Em hãy thông cảm cho anh.
Tôi bỗng dưng rơi nước mắt vì 4 chữ "Thông cảm cho anh"...cuộc trò chuyện của chúng tôi diễn ra nhanh chóng, anh vội cầm chiếc áo khoác rồi đứng dậy đi về...

Vì có lẽ thực sự anh đã hết yêu tôi. người quan trọng với anh ko phải là tôi nữa.
Tôi ngồi ấy, ở trong góc quán cafe quen thuộc trên phố mà tôi với anh hay đến hồi còn là sinh viên...tôi tự hỏi
"Đó có phải cảm nắng ko anh..."
25 tuổi...tôi có đủ mạnh mẽ để bắt đầu lại 1 mối tình mới...mà không có anh.