Share Status
Email


Tiêu đề


Nội dung Status





Em chị nó đi rồi đấy :(

Em chị nó đi rồi đấy!
Gửi em, cô gái kinh tế năm thứ 3 - Trường được mệnh danh là 1 trong những trường top đầu của cả nước. Tất nhiên, ở đâu cũng phải có người này người kia, và chị nghĩ, em là người mà chị nên gọi em là... người kia.

Em trai chị, nó là 1 thằng bé tuấn tú, khôi ngô, cao ráo, cũng tập thể thao đều đặn và nó có 1 nụ cười tỏa nắng. Nó là 1 đứa bé ngoan, về nhà lúc nào cũng ko quên mua quà cho bố mẹ, nó luôn là người chủ động gọi điện thoại, nhắn tin để chúc bố, chúc mẹ hay cả chị của nó vào những ngày đặc biệt. Nó ko phải 1 thẳng bé lười, nó biết nấu cơm, rửa bát, dọn dẹp... Chị còn nhớ có lần nó mới từ Hà Nội về, ăn cơm xong đòi rửa bát, mẹ bảo nó

"Đàn ông, con trai là phải bươn chải, phải làm công to việc lớn, ai lại rúc vào bếp bao giờ!"
Nó đáp:
"Đàn ông con trai đến việc rửa bát còn chưa xong thì làm sao làm được công to việc lớn mẹ ơi!"
Nó cũng là 1 người rất tình cảm, hay chia sẻ, tâm sự với chị, với gia đình về việc học tập, về tình cảm của chính bản thân nó....

Nó ra trường bằng khá, nó xin mẹ đi học tiếng Anh rồi nó tự xin việc, không cần nhờ bố mẹ. Giá mà cuộc sống cứ đơn giản như vậy, chỉ cần nó đi làm, rồi lấy 1 cô vợ xứng đáng và sống 1 cuộc sống hạnh phúc bên gia đình có phải tốt không..... Nhưng cuộc sống đâu đơn giản như vậy! Em có bao giờ tự hỏi bản thân, tại sao 1 thằng bé như nó, có nhiều cô gái thích nó, nó có nhiều cơ hội cho bản thân hơn mà nó vẫn chọn em không - 1 cô gái học cùng trường cấp 3,

Chỉ lần gặp mặt đầu tiên mà nó đã thích em, làm quen, rồi chờ em đỗ đại học mới yêu em đến tận năm ngoái ko? Chắc em cũng không nghĩ đến đâu nhỉ, vì bây giờ, em đã có người yêu mới, em đang hạnh phúc bên người yêu mới, và có lẽ em đã để quên những kí ức của em và em chị...Vào 1 ngày đẹp trời của năm ngoái, nó cảm thấy đau ngực, ăn uống ko vào và sút cân.

Chị cùng nó đi khám thì bác sĩ phát hiện nó bị ung thư... Thời gian sống của nó không được lâu, vì phát hiện ra quá muộn, chỉ còn 1 đến hơn 1 năm nữa. Nó suy sụp, nó buồn, nó khóc mặc dù nó là 1 người con trai mạnh mẽ, nó tâm sự với chị rằng tại sao ông trời lại không cho nó 1 cuộc sống bình yên, cuộc sống còn nhiều điều phải khám phá, nó còn chưa đền đáp được công ơn của gia đình, của cha mẹ, nó còn nhiều việc cần làm... Và nó cũng còn 1 cô gái để yêu!

Ông trời thật bất công, nó đã cố gắng sống tốt từng ấy năm vậy mà....Cuộc sống thật ngắn ngủi. Nó luôn sợ em buồn, buồn vì sợ em phải lo lắng cho nó mà quên đi học tập, buồn vì sợ em biết nó bị bệnh, và nó cũng nghĩ buồn vì sợ em sẽ tránh xa nó nếu em biết nó bị bệnh hiểm nghèo. Vậy là nó xin chị nó, giấu cho nó chuyện nó bị bệnh mà cứ thế âm thầm, rời xa em, như 1 lẽ tự nhiên là tình cảm 2 đứa dần nhạt rồi chia tay...

Chị cứ nghĩ và hy vọng từng ấy năm là đủ để 2 đứa có 1 chút gì đó cảm nhận được tình cảm của nhau, đủ để 2 đứa hiểu nhau, và đủ để em biết nó bị bệnh và quan tâm, chăm sóc nó nốt quãng thời gian còn lại. Nhưng không! Em đã ko làm vậy, mà em đã đối xử 1 cách phũ phàng, nó nhận ra 1 điều, em cũng đang không còn thích và yêu nó như ngày trước, khi môi trường thay đổi, em rời xa vòng tay bố mẹ, quá nhiều thứ làm em thay đổi, có thể có hàng ngàn lý do em đổ lỗi mà ko phải lỗi do em.

Và cũng nhân dịp đó, em chính là người nói chia tay, và hiển nhiên, em chị sẽ đồng ý như đã định. Nhưng không những thế, chỉ 1 tháng sau, em đã có người yêu mới, nó là 1 thằng nhà giàu, cùng trường với em và không kém phần ăn chơi, chị không thể ngờ rằng, 1 đứa con gái ngoan ngoãn như ngày nào, còn đến nhà chị làm cơm, rửa bát,... mà giờ lại như vậy. Đúng là lòng người khó đoán! Em chị, nó đã đặt niềm tin vào em quá nhiều để rồi chính nó đã đánh mất niềm tin ấy!

Nó buồn lắm, ngày tháng nó nằm trên giường bệnh nhưng nó vẫn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ để bố mẹ, và cả chị nó vui, mặc dù biết nó không còn được ở bên gia đình bao lâu. Có lần, chị vào thăm nó, thấy nó cầm ảnh em rồi khóc như 1 đứa trẻ, chị mới biết nó yêu em đến nhường nào! Rồi chị đòi vứt tấm ảnh ấy thì nó nhất quyết không cho, nó bảo đây là tấm hình cuối cùng em giữ của em ấy, ảnh em xóa hết rồi, không còn cái nào...

Nhìn thấy em mình vừa bị tổn thương về thể xác, vừa bị tổn thương về tâm hồn mà bất lực... Chả nhẽ lúc ấy chị lại tới thẳng mặt em, nói với em rằng, nó yêu em nhiều, nhưng nó bị bệnh, nên nó quyết định là người rời xa em để em bớt đau khổ, nhưng em lại là 1 con người cực kì vô tâm, có lẽ nào chỉ cần 1 tháng là em có thể quên hết kí ức, những gì mà em trai chị đã giúp em từ những bước đầu vào đại học...

Vậy là 1 cái Tết nữa đã qua, nhưng chị, bố, mẹ không còn được nhận tin nhắn, cuộc gọi, những lời chúc của em chị nữa, vì... em chị đâu còn ở đây, đâu còn có thể ăn cơm cùng với bố, với mẹ, với chị, đâu còn nhăm nhăm đòi rửa bát, đâu còn kể cho gia đình những câu chuyện của nó được nữa, đâu còn được nói những lời ấy nữa và chị cũng đâu thể nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt ấy.....

Sống trên đời gần 30 năm, chị chưa thất hứa với em trai chị 1 điều gì, và chị cũng dạy nó như vậy. Vậy mà chính bản thân chị lại cảm thấy cực kì cắn rứt lương tâm khi viết cho em những chữ, những dòng này vì chị đã hứa với em chị là chị không được cho em biết, phải để em tự biết..... Ngay cả ngày đưa em chị đi, em cũng không tới, có lẽ em cũng đâu có biết!

Vậy mà trước khi nó đi, nó còn dặn chị
"Chị ơi! Nếu em ấy biết em mất, có đến nhà thì chị gửi lời tới em ấy hộ em
Anh không sao đâu! Em lúc nào cũng phải mạnh mẽ đấy, đừng có quên lời hứa với anh!"