Share Status
Email


Tiêu đề


Nội dung Status





Đừng tự làm mình đau... (y)

" Mày nói người tao xấu thì mày đẹp hơn à? Mày nói tao miết thế sao tao chưa thấy mày đẹp thêm!"
Mình mới nói câu đấy với một con bạn cùng lớp. Nó với mình chơi chung team nhưng lại không thân nhau lắm!. "Người tao xấu": mình có một body xấu lạ, xấu hiếm thấy. Mặt mũi mình không nổi trội nhưng cũng không xấu, dáng thì lùn chắc được mét rưỡi thôi ý, mình chả được gì chỉ được làn da trắng hồng (không mụn).

Còn về body của mình á, kinh khủng lắm. Người lùn, chân tay bé thôi, mà cái phần thân (từ vai xuống bụng) béo vượt trội, nên nhìn tổng thể mình nhìn không khác gì củ khoai cắm que tăm.
Mình biết mình xấu chứ, mình ý thức được chứ, mình còn giảm hẳn 7kg để còn 38kg cho phần trên bớt béo đi. Nhưng kết quả lại kinh khủng hơn, chân tay mình càng ngày càng teo tóp, còn phần trên tuy xẹp nhưng do cấu trúc khung xương phần trên rộng nên nhìn mình vẫn trên to dưới nhỏ.

Mình bị chê rất nhiều, ai chơi với mình cũng nói, nói 1 lần rồi thôi cũng không sao nhưng họ còn đem body mình ra bàn tán làm trò cười, lúc đấy miệng mình cười nhưng sống mũi mình cay. Bất kể mình mua quần áo gì, đem ra khoe cũng sẽ bị nói là người như thế thì đừng mang đồ đó... Mình mặc chân váy ngắn thì bảo chân ốm ghê quá, mình mặc chân váy lửng hoặc dài thì bảo mặc vậy lùn lắm, mặc quần jean ôm thì nói ôm chân ốm, mặc quần rộng thì bảo quê mùa, mặc áo thun thì chê thô...

Mình nghĩ họ nói thế là góp ý cho mình tốt, nhưng mà họ nói miết mình cũng tủi thân lắm.
Hôm qua con bạn thân nhất của mình ở Nhật về (nó du học), nó thấy mình ốm ghê quá nó bảo: "Mày giảm cân làm gì, người đã lùn giờ bé tí như thế kia thì ai thấy mày nữa, ra ngoài chen chúc người ta không thấy người ta dẫm bẹp bây giờ. Mày cứ béo như ngày xưa đi, tao thấy đẹp. Mày mua đồ đẹp mà mặc, đừng mua mấy đồ rộng thùng thình, đừng mua đồ đen nữa.

Mày thích mặc gì cứ mặc, không lố là được. Tao nói mày chứ thiên hạ nó góp ý cho sướng mồm nó thôi, chứ quan tâm quái gì mày. Mày thấy chơi với nhau mười mấy năm, tao có nói gì về ngoại hình của mày không, tao thấy vậy là đẹp rồi. Mỗi người sinh ra thì cơ thể mỗi khác, người này, người kia. Mày có thấy tao bị chê đùi to không? Giờ tao đéo quan tâm, tao thấy tao đẹp rồi. Mày cũng nên thấy mày đẹp đi".
Những lời nói trong cơn say của nó làm mình thức tỉnh hẳn.

Mình biết mình không đẹp, nhưng cũng sẽ không tự ti vì điều đó nữa.
Sáng nay đi học một đứa bạn nói:" nhìn mày gớm quá".
Đấy, mình đã hỏi nó thế đấy, đã mạnh dạn mà bảo mày chê tao thì có đẹp hơn không, chứ không cười trừ như trước nữa.
Lời lẽ của thiên hạ mình không quản được, mình chỉ có thể cố gắng đừng để mấy lời nói ấy làm đau mình!