Share Status
Email


Tiêu đề


Nội dung Status





Đợi? Đợi đến bao giờ? :@

Những ngày Hà Nội bước vào cái thời tiết se lạnh là lúc tôi nhớ em đến nao lòng, người con gái mà tôi đã buông tay vì sự nghiệp. Cuộc sống 4 năm ĐH ở NEU sẽ thật vô vị nếu tôi không gặp em vào một ngày mùa thu khi cả 2 đứa đang là sinh viên cuối năm nhất. Em, một cô gái có nước da trắng, ánh mắt toát lên vẻ tinh nghịch đã thu hút tôi, một gã trai lúc đấy chẳng có gì trong tay trừ một vẻ mặt đần độn hiếm có.

Thế rồi công cuộc trồng cây si, lên mọi phương án cưa em được lên kế hoạch một cách nhanh chóng. Từ việc tìm hiểu xem em thích gì, em ghét gì, tôi đều cố gắng tìm cho ra.Có lẽ chính vì vậy mà em đến bên tôi sau thời gian 5 tháng tìm hiểu, mọi thứ thật ngọt ngào và đáng nhớ.Còn nhớ vào một ngày mưa, 2 đứa dở hơi nổi hứng đèo nhau ra rạp quốc gia xem phim.

Trên đường đi bỗng em hỏi tôi: "Anh ơi, anh muốn bao giờ thì mình kết hôn?". Lúc này tôi phá lên cười như 1 đứa trẻ rồi đáp lại em:" Bao giờ em muốn là cô dâu thì anh cũng sẵn sàng là chú rể, kể cả ngay bây giờ". Nghe xong em tựa đầu vào lưng tôi rồi vòng tay ôm tôi rồi nhẹ nhàng:" Mình ra trường được hơn 1 năm hoặc 2 năm gì đó rồi cưới luôn anh nhé, em muốn ổn định sớm"..... Ngày ấy tôi chỉ nghĩ rằng những lời em nói đơn giản chỉ là thoáng quá thôi.

Vào một ngày cuối kì I năm tư, tôi bất ngờ nhận được học bổng của một trường ĐH ở Ba Lan. Khỏi phải nói tôi vui sướng thế nào khi ngay từ bé đã mong muốn đc đi đây đó để mở mang đầu óc. Tôi không ngại ngần báo tin cho em, trái ngược lại với vẻ vui mừng của tôi, em lại có chút gì đó suy tư. Em nói với tôi rằng em sợ yêu xa, sợ tôi sẽ rời xa em giống như những gì người ta hay nói:" Xa mặt thì cách lòng". Lúc đấy tôi chỉ biết ôm em vào lòng mà trấn an........

Ngày tôi đi, em không ra sân bay tiễn. Em bảo nếu em mà ra chắc không kìm được nước mắt mà nắm chặt tay không để tôi đi. 2 năm xa nhà là khoảng tgian khó khăn cho cả tôi và em. Chênh lệch múi giờ, việc học của tôi và công việc của e lúc bấy giờ ở VN đều vất vả. Nhưng may thay, chúng tôi vẫn giữ đc mqh tốt đẹp cho đến ngày tôi trở về. Cứ tưởng những tháng ngày tươi đẹp rồi sẽ đến ngờ đâu......

Khi về VN, với năng lực của mình tôi không khó để tìm được 1 công việc phù hợp với mức lương cũng không phải thấp lắm. Khỏi phải nói em vui mừng thế nào khi thấy tôi tìm đc 1 công việc như vậy
Kỉ niệm 5 năm rưỡi chúng tôi yêu nhau, em hỏi nhỏ tôi: "Giờ mình có thể tính đến chuyện kết hôn được rồi a nhỉ?"

Thực sự lúc này, tôi 1 thằng đàn ông gần 25t còn nhiều thứ phải nghĩ về hơn là việc kết hôn. Tôi cười và nói với em:" Cố gắng chờ a thêm 3,4 năm nữa. Khi công việc thực sự ổn định, khi anh đã làm chủ được kt thì mình lấy nhau cũng chưa muộn mà em". Em lặng người nhìn tôi:" 3,4 năm nữa nghĩa là khi em 28,29t cơ à? Anh bảo em phải chờ a thêm sao?".

Nói rồi e khóc rồi bỏ về làm tôi luống cuống chỉ biết chạy theo xin lỗi.Những ngày tiếp theo là khoảng tgian em im lặng hoàn toàn, không nt, không gọi điện, em bảo em cần thời gian để suy nghĩ về chuyện tình cảm của chúng tôi.2 tuần sau đó, em nt cho tôi hẹn gặp nói chuyện, cứ tưởng mọi chuyện sẽ đc giải quyết êm đẹp. Nhưng không ngờ em nhìn tôi rồi cười nhạt: "Cả tuổi thanh xuân của em đều dành cho anh rồi.

Em kh thể chờ đợi anh thêm được nữa. A chọn đi một là chọn em, 2 là chọn sự nghiệp của a". Không hiểu sao lúc này, máu đàn ông trong tôi khùng lên, tôi sẵng giọng mắng em:" Em làm sao vậy? Bộ lấy chồng muộn thì em chết ngay à? Xã hội bây giờ nếu không vững về kinh tế thì em có thể sống được không?".Em khóc nấc lên nghẹn ngào nói tôi là người ích kỉ chỉ biết nghĩ cho mình mà không nghĩ gì đến em.

Em muốn cả 2 chúng tôi san sẻ, giúp đỡ nhau cùng xây dựng mái ấm chứ không phải cần tôi cáng đáng tất cả......Thế rồi chúng tôi chia tay nhau chỉ vì quyết định ấy của tôi. Sau 5 năm, hiện giờ tôi đã là trưởng chi nhánh đại diện của cty ở miền Bắc, công việc đã ổn định như tôi mong muốn nhưng chưa 1 ngày nào tôi không nhớ đến em. Em giờ đã lập gia đình với người đàn ông kém cả tôi và em 2 tuổi sau gần 1 năm chia tay tôi. Thỉnh thoảng tôi vẫn vào fb...thi thoảng vậy thôi..
                                                                  https://www.facebook.com/neuconfessions/