Share Status
Email


Tiêu đề


Nội dung Status





Chân tình (y)

Hôm nay tôi lang thang sau tiết học mà giảng viên không đến. Tôi đi thăm cô, bệnh nhân giường số 4, phòng 301 khoa ngoại bệnh viện đại học Y hải phòng, một bệnh nhân lupus ban đỏ 16 năm và vừa chịu nổi đau sau những case phẫu thuật vì dập cơ sau ngã. Cô hằng ngày đối diện với nỗi đau thể xác mà một giấc ngủ thôi cũng ko được vì đau đớn.

Tôi vẫn nhớ câu cô nói với tôi là :" cô chỉ ước được một lần sống vui vẻ cùng chồng và con trong căn nhà lá chật hẹp cũng được". Một ước mơ đối với bao người có lẽ thật đơn giản nhưng với cô sao lại khó đến vậy. Những giọt nước mắt rơi trên đôi mắt đã mờ dần theo những căn bệnh, cô bắt đầu kể cho tôi nghe về cuộc đời cô, cô kể như cách cô tâm sự với một người bạn vậy. Tôi đã lắng nghe suốt 2h đồng hồ và thật sự thấy cảm động.

Cô khi 16 là một cô gái rất xinh đẹp, cô đã cho tôi xem ảnh và thực sự thật đẹp. Cô có một tình yêu với một chiến sĩ công an trong vài năm nhưng không đến được với nhau. Sau đó một người đàn ông chính là chồng hiện tại của cô xuất hiện trong đời cô và đem lại cho cô một gia đình. Gia đình cô rất nghèo, còn nhà chú lại rất giàu khi mà những năm 1996 đã có 5 cái ô tô.

Nhưng gia đình chú lại kịch liệt ngăn cấm chuyện tình cảm này. Chú đã rút hết khóa xe máy, khóa ô tô trả lại bố đẻ vì ông nói nếu yêu cô thì đừng cầm theo một đồng nào của gia đình. Chú đã xin cô cho 5 năm tự làm kiếm tiền cưới cô. 2 năm trôi qua chú vẫn ko thể đủ tiền và bố mẹ đẻ cô đã bảo chú chỉ cần làm đăng ký kết hôn là được nhưng chú không cam tâm và quyết kiếm tiền trong 3 năm.

5 năm sau chú đã cầm 50 triệu xin cưới cô. Và rồi cô chú đến với nhau mặc cho sự cấm cản của gia đình chú. Nhưng số phận thật nghiệt ngã, sau khi lấy nhau cô luôn bị bệnh tật dày vò cuộc sống. 16 năm đấu tranh với bệnh tật mà cô đã từng nói với tôi ít nhất 2 lần rằng cô muốn giải thoát cho chú. Gia đình chú vẫn chưa 1 lần thương cô. Nhưng cô bảo ông trời không lấy của cô tất cả. Cô có một người chồng đáng để tất cả chúng ta phải ngưỡng mộ.

16 năm cô đấu tranh với bệnh là bấy nhiêu năm chú làm việc chạy xe một nách nuôi con thơ một nách nuôi vợ ốm. Cô hiện tại không thể đi lại, cuộc sống chỉ gắn liền với bệnh tật tại phòng bệnh. Chú thì chạy xe ban ngày và tối vào chăm sóc và ngủ gần cô. Chú ân cần trong từng cử chỉ mà tôi đã được chứng kiến khi đi chăm đứa em ốm. Một miếng ăn gắp cho vợ và nói thật nhẹ nhàng :"em ăn đi cho nhanh khỏi" .

Từng cơn cô đau chú nhẹ nhàng xoa người cô. Chú ghép giường bệnh để được nằm cạnh cô. Và thực sự chỉ ai chứng kiến chú chăm cô mới hiểu hết được sự quan tâm của chú. Một người đàn ông bỏ tất cả để đến với cô và yêu thương cô hết lòng. Cô đã nhờ tôi chạy đi mua một bông hoa hồng cắm vào lọ cho cô. Cô nói : " nhìn hoa cho có động lực sống tiếp"

Cô đã nói với tôi rằng: đừng chọn nhầm người.
Vậy đấy, cuộc đời trong lúc khó khăn nhất mới nhận ra chân tình.
Cô đã cho tôi đọc tin nhắn của chú chúc cô ngày 20.10. Có lẽ nhiều bạn trẻ cũng phải ngưỡng mộ với cặp đôi đã gần 40 nhưng số phận khó khăn.
Một chút suy tư.