Share Status
Email


Tiêu đề


Nội dung Status





Anh đưa 500tr cho em đi phá thai và kết quả là em có hai thiên thần

Bố chúng nó à!
Ngày mai là sinh nhật hai con đấy anh có biết không? Ngày mai em được mặc trên mình chiếc váy cưới dành riêng cho em, đôi giày cao gót trắng muốt ấy cũng được đặt riêng cho em... Cái gì cũng của riêng em như 8 năm về trước em đã từng mơ và anh cũng từng hứa với em. 8 năm đầy biến động và bão tố với em, chưa một lần em và anh có dịp ôn lại những kỉ niệm anh nhỉ.

Giờ đây em đã có tất cả nhưng sao em thấy nó không trọn vẹn. Em có 2 thiên thần của mình, em có sắc đẹp có tiền tài địa vị... nhưng em và anh chẳng phải là của nhau! 8 năm trước khi em đang là sinh viên năm 3 thì em gặp anh trong chiều ngày 20.10 mưa gió ấy. Anh vào chỗ mua hoa tặng sếp rồi bỏ quên ví, em cứ đứng chờ anh mặc dù em và 2 đứa bạn đã bán hết sạch chỗ hoa ấy rồi mà vẫn không thấy anh quay lại.

Em đành bảo 2 đứa bạn về trước một mình đứng chờ anh ở Ngã Tư Sở, đường đi tấp nập người với người qua lại rồi cũng thấy anh. Anh cầm túi Cóc bao tử hớt hải hỏi em có nhặt được ví anh không? em bảo có rồi đưa anh, anh cảm ơn em rồi đưa cho em túi cóc bảo cảm ơn mà em buồn cười. Trông vẻ mặt anh khi đó sướng lắm ấy vì tìm lại được ví mà.

Ấn tượng đầu tiên của em về anh là giọng nói đầm ấp khuôn mặt sáng ngời và có nụ cười làm em và bao nhiêu người điêu đứng ấy. Xong anh xin em số điện thoại bảo có dịp sẽ mời đi cafe nói chuyện, em cũng đồng ý cho anh rồi anh hỏi em ở đâu anh chở về không bây giờ tối tăm rồi ( có cái xe máy 2 đứa kia nó về mất toi) Em bảo em đi bộ phòng trọ gần đây thế là em và anh tạm biệt nhau ra về.

Thời gian sau em và anh lại gặp nhau trong lần em đi PV xin việc làm thêm ở Tràng Tiền Plaza, anh vào đó mua đồ cùng mẹ anh ( sau này mới biết là mẹ vì bác trẻ lắm) em vào xin việc nhưng không được em đi ra thì thấy anh gọi với em Cô bán hoa ơi. Hôm xin sdt mà còn không kịp hỏi tên tuổi nhau. Em quay lại thì anh đã chạy tới gần, anh bảo ra ngoài kia uống nước em chần chừ rồi cũng đi.

Anh dắt em vào quán cf sang trọng nhưng tới cửa quán em bảo em không vào vì đông người em thấy bất tiện. Thế ra lại dắt nhau ra Bờ Hồ ngồi. Nói chuyện rồi em hỏi anh ở gần đây à? Anh bảo ừ nhà anh gần đây. Em cũng không hỏi gì nhiều ngoài CV và tuổi anh, anh học NT vừa ra trường xong đang làm cho Tập đoàn thăm dò dầu khí. Anh hỏi em có muốn vào công ty anh làm Lễ tân không? Anh sẽ xin giúp em làm theo thời gian học để thuận tiện nhất nhưng em nghĩ mới quen nên em bảo em không đi.

Hôm đó anh dắt em đi ăn kem rồi đi một vòng Bờ hồ, anh bảo nhà gần nhưng chưa bao giờ anh đi hết Bờ hồ cả. Chuyện trò mãi rồi cũng tới lúc em phải về, anh bảo tối mai anh đón em đi chơi nữa em gật đầu. Em và anh cứ đi qua những buổi hẹn hò và yêu nhau từ khi nào cũng không biết. Khi em học năm cuối và cũng chuẩn bị tới ngày tốt nghiệp, hôm đó sinh nhật anh mà em không biết tặng quà gì vì em thấy quần áo đồ dùng của anh toàn đồ đắt tiền và mua ở đâu em cũng không biết.

Yêu nhau hơn 1 năm, sinh nhật ngày lễ anh toàn tặng em nước hoa túi quần áo giày dép nhưng sinh nhật anh anh bảo chỉ cần em anh không cần quà gì cả. Năm nay đặc biệt hơn vì em phát hiện em có bầu. Em vừa vui vừa lo lắng nhắn tin cho anh bảo anh tới đón em. Anh đưa em ra Hồ Tây chơi, anh bảo
- Thế năm nay không có bánh cho anh à?
- Em có thứ khác tặng anh, anh muốn nhận không?

-Gì chứ quà em tặng cái gì anh cũng lấy. Thế lại nhịn ăn mua quà à?
- Không! em có bầu rồi.
Mặt anh trùng xuống, anh im lặng và tự dưng em sợ.
- Bố mẹ anh sẽ không chấp nhận em và đứa bé mất....

( Bố mẹ anh làm trong nhà nước, họ hàng cũng toàn quan chức, giàu có. Mình chưa bao giờ về nhà anh ấy, chỉ nghe anh ý kể và mấy lần anh ý tạt qua lấy đồ chở theo mình đứng ngoài)
Nhà anh có anh và 3 chị gái đã lấy chồng và định cư bên Mỹ và Anh. Anh kể bố mẹ anh rất quan trọng vấn đề môn đăng hộ đối nên việc mình về nhà anh mình cũng biết.

Không phải mình ham hố đâu, mãi sau này khi yêu nhau 1 năm mình mới được anh kể về gia đình anh vì anh bảo sợ mình biết sẽ không giám yêu. Nhà mình ở ngoại ô chứ không phải thành phố, lúc đó quê mình mới về HN được mấy năm thôi. Bố mẹ mình làm công nhân cho công ty liên doanh ở nhà lương cũng ổn định nhưng để sánh với nhà anh thì không thể nào. )

Ngay lúc đó mình đã khóc khóc trong lo sợ và hoảng loạn, hai người im lặng không ai nói với ai câu nào nữa. Xung quanh anh biết bao nhiêu người xinh đẹp tài giỏi hơn em nên em biết rằng mọi chuyện bây giờ đang thay đổi theo chiều hướng xấu. Anh nói gia đình anh đang muốn anh lấy vợ, bố mẹ anh tìm được mối rồi, chị ấy làm tiếp viên con nhà gia giáo mới chuyển tới gần nhà a cách đây 3 4 tháng. Em thấy mệt mỏi và bảo anh đưa về vì em không muốn biết thêm gì cả.

Về phòng trọ, em vẫn cứ khóc 2 đứa bạn thân khuyên em bỏ nhưng em không đành. Còn 5 tháng nữa là ra trường, em quyết dù thế nào em cũng giữ cho dù anh hôm nay đã thay đổi đi phần nào. Về nhà anh bảo với em mai nghỉ học anh đưa ra viện khám, em không trả lời và sáng hôm sau anh tới đón em sớm khuôn mặt anh đầy căng thẳng mệt mỏi. Bác sĩ nói em có bầu sinh đôi hơn 1 tháng đã có tim thai, em thấy đôi vài mình lại nhân đôi lên gánh nặng.

Từ bệnh viện ra anh chở em ra quán cf nói chuyện, anh bảo em bỏ đi anh không thể cưới em được vì bố mẹ anh quyết định làm đám cưới cho anh. Em chua xót cay đắng hất cốc nước vào anh.
- Anh tỉnh chưa? anh biết anh nói gì không? anh đã hứa hẹn những gì với tôi? Giờ anh muốn tôi giết con tôi mà những 2 đứa anh có còn tình người không? Anh không thấy tội lỗi gì sao? Anh nghĩ anh đang đập chết 1 con ruồi à? em cứ gào thét lên khiến bao người trong quán nhìn em và anh.

Em đứng dậy bỏ đi, em bắt vội chiếc taxi ra Bờ Hồ ngồi lại chỗ ngày trước em và anh đã từng, trái tim em như có ai bóp chặt lại em đau lắm anh à! Em và anh đã từng mơ về bọn trẻ đến khi có sao anh ruồng bỏ mẹ con em, mặc cho anh đang gọi điện thoại cho em em tắt máy. Hơn bao giờ hết em thấy cuộc sống phía trước tăm tối lắm, em phải làm gì để nuôi con của em đây? em biết nói sao với bố mẹ gia đình em đây.

Em suy sụp và hoảng loạn bỏ về nhà, xin nghỉ học. Em nghe bọn bạn nó nói anh có tìm em và mẹ anh cũng tìm em. Hơn một tuần sau em ra lại phòng trọ vừa ngồi xuống thì mẹ anh với một chị rất xinh và sang trọng tới. Em chưa kịp mở mồm chào thì mẹ anh bảo.
- Bác rất bận không có nhiều thời gian cả con dâu bác cũng vậy ( vợ anh à)

Bác chỉ muốn nhắc nhở cháu tránh xa con trai bác ra nó sắp lập gia đình rồi, nếu cháu không làm được đừng trách bác không nhắc cháu. Còn cháu đừng giở trò lừa nhà bác, mọi chuyện không dễ vậy đâu nếu thích tiền bác có thể cho cháu. Còn riêng con trai bác thì không!
- Cháu không muốn tiền và cũng không lừa ai bao giờ. Còn bác với chị đây có thể để cháu nghỉ không cháu hơi mệt, bác thông cảm.

- Được! Bác tin cháu học hành tới nơi tới chốn hiểu ý bác, đây là vợ của ... Nó tài giỏi hơn cháu rất nhiều và nó đang mang trong mình con của thằng ... Nên cháu hãy quên con trai bác đi.
Từng câu từng chữ em không thể quên được, mỗi lần nghĩ lại nó làm em đau nhói. Mỗi lời mẹ anh nói như cào xé em. Em tuyệt vọng chỉ biết lấy 2 con ra làm động lực để sống.

Chuông điện thoại, là anh? anh bảo anh muốn gặp em nhưng em em không muốn nhìn mặt anh, đồ khốn nạn. Anh đã lừa bao nhiêu người như em? anh đã thay bao nhiêu bộ mặt một ngày? Em vứt luôn số điện thoại ấy, tối đến anh lại tới tìm em. Anh phi vào phòng em như điên như dại, anh nói:
- Tại sao em bỏ về tại sao em im lặng?
- Tại sao anh không tìm tôi? 40km nó xa thế à? Hay anh bận ôm ấp vợ xinh đẹp ở nhà làm con ngoan.

- Em im đi, dù thế nào anh cũng muốn lo cho em trước, anh muốn chịu trách nhiệm với việc anh làm.
- ý anh là anh muốn giết con tôi? Anh cút luôn đi cả nhà anh có tiền tài nhưng không có đức không có tình người.
- Nếu giữ em sẽ khổ, anh không thể làm khác ý bố mẹ anh. Hãy nghe anh, rồi anh sẽ lo công việc, nhà,.. tất cả những gì em muốn.

- Tôi không cần thứ rác rưởi của nhà anh, tôi càng không cần loại người như anh bên tôi. Giờ anh cút, cút đi.
- Tôi đã nói như vậy và có ý tốt mà cô không muốn thì coi như cạn tình, không còn liên quan đến nhau nữa. Con cô chứ không phải con tôi.

Tai em ù đi mắt em nhòe không thấy rõ những gì trước mắt em nữa, anh như không phải anh ý, một người hoàn toàn khác với người yêu của em. Trái tim em rỉ máu, có đau đớn nào như vậy không? Ngày hôm sau anh bắn vào TK của em 500 triệu. Anh nhắn tin : BỎ NGAY CÁI THAI KHI CÒN CÓ THỂ, TÌM BV TỐT TỐT MÀ LÀM. Đến giờ em vẫn để tin nhắn ấy, để tưởng nhớ về người em đã từng yêu coi như đã chết.

Không lâu sau đó 1 đám cưới trai tài gái sắc đã diễn ra trên Phố Cổ, 3 mẹ con em đứng từ xa nhìn và chúc phúc cho anh. Em vẫn nhớ ngày yêu khi đi qua tiệm váy cưới anh luôn nói 'Bông của anh mà mặc váy cưới thì nhiều người muốn làm chủ rể". Hôm ấy cô dâu của anh cũng rạng rỡ và đẹp lắm anh biết không? Yêu nhau sâu đậm nhưng chia tay em ngỡ ngàng vẫn không biết lí do, nếu hôm ấy em không mang thai liệu anh còn dối lừa em tới khi nào?

Chia tay vì cô vợ anh vì bố mẹ anh hay vì 2 đứa con bé bỏng của em. Kể từ đó em và anh mất hẳn liên lạc, em cắt đứt hết mọi liên lạc với anh và bạn bè anh. Ngày tốt nghiệp, em ôm bụng bầu 6 tháng tới trường cùng bố mẹ em và em trai em, em hạnh phúc vì có gia đình và con luôn động viên em ủng hộ em. Bố mẹ chưa bao giờ hỏi em về bố bọn trẻ, điều đó càng làm em ân hận và thấy có lỗi.

Học xong em về quê chờ sinh, sinh đôi nên trông em cũng thay đổi nhiều bụng to lắm nên em không làm được việc gì chỉ ở nhà phụ giúp bố mẹ việc nhà. Dân làng bàn tán nhưng em không quan tâm và gia đình em cũng thế. Chỉ thương bố mẹ giờ phải nuôi cả con cả cháu. Con gái 22 tuổi vẫn chỉ làm bố mẹ vất vả thêm. Gần ngày sinh, em và mẹ ra HN làm hồ sơ và kiểm tra. Em nhận ra hình dáng anh ngồi ở phòng cấp cứu nhưng anh không thấy em, nhìn anh vẫn đẹp trai và lịch lãm như vậy nhưng mặt anh đầy lo âu căng thẳng.

Đi ra cổng em gặp mẹ anh hớt hải chạy vào, em nghĩ chắc vợ anh sinh vì cùng nhau mang bầu mà. Về nhà em cứ nhớ mãi gương mặt a sau 7 tháng không gặp, em lại mộng mị về ngày tháng em và anh từng hạnh phúc ấy. Và cũng tới ngày các con chào đời, em sinh mổ vì sinh đôi lại thai to. Mẹ con em bình an gặp nhau 2 cu cậu trông giống hệt anh, ngày hôm ấy em đã hạnh phúc lắm anh biết không? Em chỉ muốn phô với anh như vậy nhưng em không làm vì anh cũng đang rất hạnh phúc, anh bảo chúng không phải con anh.

Cho tới khi 2 đứa tròn 2 tuổi thì thời gian đó em đã rất vất vả, 6 tháng em nhờ mẹ em trông 2 đứa và thuê thêm người em đi ra HN xin việc làm. Mới sinh nhưng trông em gọn gàng và xinh hơn lúc con gái nên đi xin việc với tấm bằng giỏi cũng dễ dàng. Em xin vào làm Kế Toán cho tập đoàn lớn, thời gian đầu đi làm xa vất vả mà nhớ con. Nhiều hôm sữa chảy ướt áo mà xót con ở nhà, thương lắm nhưng cũng chẳng thể bỏ về nếu về 3 mẹ con em sống thế nào?Không nhẽ ông bà nuôi mãi.

Khó khăn nào cũng qua 2 đứa lớn dần em sau bao nhiêu cố gắng nỗ lực trong công việc cũng lấy được lòng chị Kế toán trưởng. Chị linh động cho em về thời gian cũng như ưu tiên em hơn trong công việc. Ngày đi gặp bên đối tác em và anh ngỡ ngàng nhìn nhau, em đã vờ như không quen anh nhưng khi ra khỏi tòa nhà anh kéo em lại bảo muốn nói chuyện. Em đã quay đi và nói: Kẻ bạc tình không có tiếng nói! Anh bảo anh van xin em chỉ gặp lần này, em cũng mủi lòng mà chấp nhận. Anh và em nhìn nhau trong im lặng, rồi anh hỏi:

- Em đã sinh con chưa?
- Anh bảo tôi giết rồi sao mà đẻ được? 500 triệu kia tôi vẫn giữ không tiêu lấy 1 xu. Anh cho tôi STK tôi gửi trả không bẩn nhà tôi.
- Em đã bỏ thật sao?

- Anh vẫn mở mồm ra hỏi được à? Anh là loại cầm thú máu lạnh. Giờ con anh vợ anh đuề huề anh quan tâm cố đi chứ tôi vẫn vô tư lắm. Loại cỏ rác như anh sao cản bước tôi được.
- Vì anh đã gây tội với em nên ông trời lấy con anh đi rồi...
Bỗng dưng lòng em trầm lại. Vì thương anh hay vì lí do gì em không biết nhưng bản năng của người mẹ cho em thấy người bố như anh giờ đã biết thương con mình.

- Hơ! Con anh à? nên anh buồn à? Mới có 1 đứa đã buồn thế á? Tôi còn 2 đứa cơ. Vợ chồng anh đã là gì với tôi?
- Em xin đừng đay nghiến anh nữa.....
- Anh có chết cũng không rửa hết tội đâu. Tôi mong trời Phật phủ hộ cho gia đình anh sớm có người nối dõi.
- Em trả lời anh đi, 2 đứa bé ấy..

- Anh có tư cách gì? Đó đâu phải con anh. Chính mồm anh nói vậy.
- Ngày đó anh và gia đình anh đã sai với em,,, em cho anh chuộc lỗi...
- Anh muốn chúng nó chết nên tôi làm như anh muốn rồi. giờ tôi xin phép.
Sau buổi gặp ấy, lòng em cứ nặng trĩu. Em cứ nghĩ về đứa bé con anh và em nghĩ luật nhân quả báo ứng thôi.

Chính anh đã có giã tâm bỏ đi đứa con của mình nhưng em không muốn báo ứng ấy đến với đứa bé. Vì nó cũng như 2 đứa con của em. Thương lắm! Chả biết anh xin ai được số điện thoại em, anh gọi điện nhắn tin làm em thấy mệt mỏi vô cùng. Ở công ty không ai biết em đã sinh con cả ngoài phòng nhân sự và chị KTT. Hai đứa cũng trộm mụ lắm, em đi làm suốt nhưng ông bà trăm chúng nó nên em cũng yên tâm. Em lại thay số và anh lại đi tìm em.

Em quyết định nghỉ việc vì không muốn anh làm ảnh hưởng cuộc sống của mẹ con em. Em lại xin vào một công ty làm KTT, được hơn 1 năm em mua nhà ngoài HN, khi 2 đứa được 4 tuổi em cho đi lớp hết thuê người giúp việc. Em đã tự lo cho bố mẹ cho các con những thứ tốt nhất để bù đắp cho chúng nhưng em không thể mang lại bố đẻ cho chúng nó. Có trách trách em và anh có duyên mà không có phận.

Cảm ơn anh đã mang lại 2 thiên thần cho em, có chúng cuộc sống của em có thêm thật nhiếu sắc màu. Ngày mai em mặc lên mình bộ váy cưới đẹp nhất, 2 chú rể của em mặc bộ vest sang trọng như bố nó vậy. Em sợ lấy chồng lắm sợ lập gia đình em sẽ không yêu thương các con của em trọn vẹn được. Vừa làm mẹ vừa làm bố vất vả nhưng thú vị lắm anh à. Mọi chuyện qua rồi cứ để nó qua anh nhé, kiếp sau gia đình mình sẽ trọn vẹn hơn anh nhé.
Còn hiện tại 3 mẹ con em đã và đang rất hạnh phúc. Anh chỉ cần biết anh có 2 đứa con trai giống hệt anh, em sẽ dậy chúng sống biết yêu thương và biết quý trọng tất cả mọi người. Trong 6 năm qua em không thể nào kể cho anh nghe hết nhưng chắc anh hiểu phần nào khó khăn của mẹ con em. Em chưa từng hối hận khi gặp và yêu anh. Các con chưa bao giờ đòi Bố cả, có lẽ chúng cảm nhận được những gì em đã trải qua nên chúng luôn luôn an ủi và động viên em. Nhờ anh mà em có 1 hậu phương vô cùng Đáng Yêu như thế!