Share Status
Email


Tiêu đề


Nội dung Status





Bất chợt nghe bài hát con đường hạnh phúc, tôi lại nhớ đến em

Hôm nay là sinh nhật tuổi 23 lần thứ 3 của người con gái tôi đã và vẫn còn đang yêu. Và cũng là người con gái tôi đã từng tìm cách ‘ruồng bỏ’’ khỏi cuộc sống của mình.
3 năm qua Tôi nhớ em, yêu em, thương em, và cần em đến quay cuồng. Nhưng thật bất lực, tôi không biết phải tìm em ở đâu.

Tôi và em bằng tuổi nhau, học chung một mái trường cấp 3 nhưng khác lớp. Nhưng phải lên ĐH tôi mới biết và nói chuyện với em, rồi gặp em. Ngày đầu gặp em, tôi bị cuốn hút bởi cái cách mà em cười, cái cách mà em lo lắng cho tôi khi chân tôi bị chuột rút, rồi cái cách mà em tặng tôi một cái khăn quàng cổ (màu hồng) khi tôi bị ho.

Tôi cảm thấy ấm áp, một cảm giác mà trước đây tôi chưa bao giờ có, và tôi đã yêu em như thế.
Có thể nói, được gặp và yêu em là hạnh phúc lớn nhất của tôi. Chúng tôi yêu nhau khi cả 2 cùng bước vào năm thứ 2. Cuộc sống sinh viên khó khăn, thiếu thốn khiến cho điều kiện gặp nhau của chúng tôi không được thuận lợi. Cả em và tôi đều bị say xe, nhiều lúc nhớ nhau mà cũng không có nổi một cái điện thoại để có thể face time với nhau như bây giờ.

 Em sang chỗ tôi chơi, món ăn mà em đòi tôi làm cho hôm thì rau muống luộc và lạc rang muối, hôm thì cái đậu ăn cho mát ruột, hôm thì con cá khô ăn cho lạ miệng… Tôi biết em tiết kiệm cho tôi, em thương tôi, và em biết tôi thiếu thốn. Em hay nói em thích ăn lạc a rang, nó rất giòn và bùi, hay đậu ở chỗ em ăn bã lắm, nó không béo như đậu chỗ anh, mai em qua anh mua đậu về luộc cho em ăn nhá, ... rồi còn rất nhiều lý do khác nữa, tôi biết em tế nhị để tôi không thấy tôi vô dụng.

Nhưng tình yêu của chúng tôi chưa bao giờ vì khó khăn, thiếu thốn mà cãi nhau. Em luôn động viên tôi cùng cố gắng để sau này có cái mà nhớ lại, mà kể cho con của chúng tôi nghe. Những lúc được em động viên, tôi tự hứa với bản thân rằng tôi cần phải ở bên cạnh em suốt cuộc đời này, và sẽ không bao giờ được để em phải khổ.

Em rất xinh, bạn bè tôi ai cũng khen em xinh và hiền. Bạn bè tôi khi biết em, theo đuổi em rất nhiều và cả những người khác nữa. Họ có điều kiện hơn tôi, giàu có hơn tôi, và địa vị cao hơn tôi. Nói chung là cái gì cũng hơn tôi. Điều đó khiến tôi thấy tự ti, mặc cảm về bản thân mình, khiến cho tôi có suy nghĩ tôi cần phải rút lui khỏi cuộc đời em để em có được hạnh phúc trọn vẹn.

Tôi lầm lỳ và lạnh nhạt với em hơn, chạy theo những thói hư tật xấu mà em ghét để em dãn dần khoảng cách với tôi. Nhưng mọi việc lại không như tôi nghĩ, em biết và càng thương tôi nhiều hơn. Em động viên tôi đừng để ý đến những người đó để rồi làm tổn thương em, em tin tôi sẽ cho em hạnh phúc hơn họ, người em cần là tôi chứ không phải tiền của tôi, em động viên tôi hãy vì em mà phấn đấu như cái cách mà em đang làm vì 2 chúng tôi sau này. Điều đó càng khiến tôi thấy tôi tồi tệ hơn.

Sự thay đổi của tôi khiến em không còn hay cười như trước nữa, hay cười như cái cách mà tôi đã bị cuốn vào em lúc đầu. Mà thay vào đó là những lần em khóc vì tôi, Những lần em ‘’càu nhàu’’ tôi đừng đem đồng tiền ra đong đo hạnh phúc. Những giọt nước mắt dần dần khiến tôi chán ghét em thật sự, chán ghét em vì cái suy nghĩ Hàn Quốc màu hồng ấy. Tôi tìm cách buông bỏ em, dùng những lời lẽ làm em phải tổn thương chỉ để em chấp nhận buông tôi.

Chia tay được 3 tháng, tôi nhận được tin nhắn của em rằng em nhớ tôi, em rất mệt, em xin lỗi vì đã nhắn tin làm phiền tôi. Đó là tin nhắn cuối cùng mà tôi nhận được từ em.2 tháng sau, hình ảnh 1 vụ tai nạn được người quen của tôi chia sẻ, Giây phút tôi nhận ra người nằm ở kia là em tôi như chết lặng. Tôi cầu mong đó chỉ là sự trùng hợp, cầu mong chỉ là 1 người giống em chứ không phải là em.

 Chân tay tôi không còn sức lực, đầu óc không nghĩ được gì ngoài việc cầu xin đó không phải là em, làm ơn đừng là em. Tôi gọi cho em nhưng chỉ là tiếng thông báo thuê bao. Tâm trí tôi càng rối hơn, tự an ủi rằng giờ này em đang ngủ nướng, điện thoại em hết pin. Lát nữa em dậy sẽ gọi lại cho tôi thôi. 10 phút sau số em gọi đến. tôi vui mừng đến phát điên, vội vàng bắt máy nói trong nước mắt ‘’em làm anh sợ lắm em biết không, sao giờ mới gọi lại cho anh’’

Anh là chồng của chủ nhân số máy này ? Hiện vợ anh đang bị xây xước nhẹ do va quẹt. Anh đến địa chỉ…… để đón chị nhà về nhé
Chồng ?
Tôi thấy lưu là a.Chồng. vừa cũng thấy báo cuộc gọi MCA từ số của anh. Tôi tưởng anh là chồng....

Tôi đến địa chỉ mà người ta cho tôi. Đến nơi nhìn thấy em nằm ở đấy…. Tôi chỉ biết là lúc đấy tôi muốn gọi tên em nhưng tôi không thể gọi được, cổ họng tôi như có ai đó bóp chặt không thể thốt lên lời. tôi không thể thở được, không thể khóc được lúc ấy. hình ảnh em nằm đấy đến giờ vẫn ám ảnh tôi, tôi vẫn còn cảm giác cầu xin đó chỉ là 1 giấc mơ, gọi em dậy để nhìn tôi đang ở bên em, rằng tôi vẫn đang ở bên em lúc này.

Nhưng em maĩ mãi không tỉnh dậy nữa.
Giây phút tôi nhận ra tôi mất em, chắc có lẽ cả đời này tôi không thể quên được. thời gian sau đó tôi lao vào làm việc. Tôi không biết rằng tôi làm vì điều gì nữa. Vì em, vì hạnh phúc cho em, hay vì để quên em.
Giờ đây tôi đã khá hơn, công việc lãnh đạo với mức lương 8 con số, có nhà riêng, có xe, có tất cả. chỉ duy nhất là không có em.

Hôm nay sinh nhật em, đi trên đường bất chợt nghe lại bài hát ‘’con đường hạnh phúc’’ tôi lại nhớ đến em. Ngồi sau xe tôi, em hay nghêu ngao hát tôi nghe bài hát này. Em hát không hay, nhưng sao giờ tôi lại thèm được nghe đến thế. Thèm và nhớ cái cảm giác em bắt tôi tập trung lắng nghe em ‘’gào’’ đoạn cuối vì đó là lời mà em luôn muốn tôi phải nhớ :

‘’người yêu dấu hỡi, anh mãi là mặt trời
gạt đi bóng tối, sáng soi trong cuộc đời em
người yêu dấu hỡi dẫu cho muôn ngàn sau em mãi đợi
vì em biết rằng, con đườg hạnh phúc là anh !’’
Hát xong em hay bảo tôi: anh mà không cảm nhận được thì chết với em.

Tôi đau. Và tôi muốn được bày tỏ cảm xúc của mình trong ngày hôm nay. Trước những kỉ niệm về em, tôi vẫn yếu đuối như vậy.
Lúc nghèo khó em bên tôi, em chia sẻ cùng tôi. Bây giờ tôi đã có tất cả nhưng lại không có em bên cạnh. Có phải tôi đã sai khi đã tìm cách buông bỏ em như vậy.
Tôi nhớ em. Yêu em. Và cần em.

                                                                                                                  NEU Confessions,