Share Status
Email


Tiêu đề


Nội dung Status





Tâm sự của thanh niên đi tán gái lần đầu (y)

Gửi cô gái nhà H. Thật sự anh không ngờ nó là như thế, em không chấp nhận anh cũng được nhưng đừng đùa giỡn trên cái tình cảm từ đáy lòng của một thằng con trai 23 năm rồi chưa tán ai…
Anh thích em, anh lấy hết can đảm để 1 lần được thổ lộ tình cảm với người anh yêu. Ấy vậy mà đêm trung thu em làm anh bẽ mặt quá.

Được cái hẹn KFC Hoàng Quốc Việt với em quả là 1 thành công lớn đối với anh – 1 thằng con trai ngày chỉ biết game và học.
2 ngày trôi qua, anh không nghĩ được gì, cũng chẳng liên lạc được với em nên anh lên đây viết tạm mấy dòng, em có đọc được thì cũng đừng liên lạc với anh nhé, coi như chúng ta chưa từng quen nhau.

8h tối, khi mà tiếng trống, tiếng kèn đêm Trung thu giục giã, anh vội vàng thay quần áo, dắt con xe wave đứng trước cổng trường chờ em. Em – 1 người con gái bước ra anh ngỡ như là ai đó không phải là em thường ngày, em đẹp, môi hồng tóc dập, đúng nghĩa với 1 hot girl trong anh.
Anh dần cảm thấy thứ gì đó có khoảng cách ở đây khi mà 1 thằng con trai áo trắng quần jeans chợ xanh với chiếc xe cà tàng. Thôi kệ, em từng nói là em không quan trọng vẻ bề ngoại, không thích hào nhoáng… Thế rồi em cũng lên xe, anh đưa em qua chỗ mình đã hẹn.

Tới nơi, anh không hiểu là em có hẹn trước hay vô tình gặp bạn em ở đó, hỏi ra mới biết là bạn cùng phòng. Những 8 đứa cơ, đứa nào cũng lăm lăm cây kem 3 ngàn đồng trên tay, miệng rôm rả chào anh như mở hội… Anh rất vui vì có bạn em, thầm nghĩ mọi chuyện rồi sẽ dễ nói hơn ..

- Bọn em đi cái gì đến?
- Dạ bọn em đi taxi anh à! 1 đứa nhanh nhảu bồi thêm, chúng em FA nên tôi hẹn nhau đi chơi!
Vui thật, thế là cả 8 đứa lại gội đồ, đứa thì đùi gà quay tiêu, đứa thì hamburger thịt bò… Gọi xong thì cô nhân viên đưa đúng 1 tờ hóa đơn, cả mấy đứa nhìn nhau rồi bắt đầu lục túi…
- Này anh! Anh thanh toán giùm bọn em rồi tí về bọn em chia sau.
- Ừ

Thế là cầm tờ hóa đơn, 1 triệu 185 ngàn đồng. May mà anh cũng đủ tiền đúng 1 triệu 200 ngàn đồng trong ví, vui vẻ thanh toán rồi cả mấy đứa hồ hởi lên ngồi 1 đứa 1 điện thoại, không điện thoại thì gương… ai nấy đều vui vẻ lắm.

Ăn xong, anh và em đi trước, cũng lượn vòng hồ Tây. Cũng muốn vào ngồi đâu đấy để tâm sự, để thổ lộ với em những mỗi 15 ngàn đồng trong ví thì chẳng biết ngồi đâu. Lượn 1 hồi thì cũng 11 giờ, em bảo em về để trước giờ kí túc đóng cửa.

Chở em về nhưng tâm trạng không vui lắm vì chưa nói được những điều mình muốn nói trong tối nay. Nhà anh ở tận Nam Thăng Long, đi được đến Phạm Văn Đồng chỗ Bộ Công An thì hết xăng, trớ trêu lắm em à.

Không đủ xăng mà về, dắt mãi đến chỗ Cổ Nhuế thì gặp bác xe ôm, bác bảo đưa tiền đây bác mua xăng cho, nhưng tiền thì hết, người thì mệt rã rời, đói, khuya, tấp vào vỉa hè nhắn vội cho em “Anh về nhà rồi” mà cũng chỉ nhận được “Uh.hihi” từ em.

Bắt đầu cảm thấy đen rồi, gọi thằng bạn cùng phòng ra kéo về cũng tầm 1 giờ sáng… Anh nghĩ trong cái rủi có cái may, rủi là gặp người như em đó, còn may là lúc ấy ví anh còn 15 ngàn, nếu hơn thì chắc anh cũng ngồi đó nói hết những gì anh muốn nói với em – 1 cô gái anh cho là chưa tốt.

Hôm sau, anh gọi em, em tắt máy, lên facebook thì thấy em chặn anh, anh đã làm gì sai à em?
Thôi, em có đọc được dòng chia sẻ này thì cũng đừng liên lạ với anh nữa, cũng không cần chia tiền với bạn em để trả cho anh nữa đâu, coi như đấy là cái phí ngu để anh rút kinh nghiệm cho lần sau. Nhưng nói thật là anh có tổn thương vì tình cảm của anh trao cho người không đáng được nhận.